Ngày hôm sau, lúc giao ban, Trương Viễn mang theo một gương mặt tiều tụy chạy tới.
Thế nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy phấn chấn!
- Đại thần, làm xong rồi!
Ngay khi thấy Trần Thương, Trương Viễn hưng phấn nói.
Trần Thương nghe vậy lập tức gật đầu:
- Đi thôi, chúng ta đi phòng trực ban xem.
Trương Viễn ôm notebook đi vào phòng trực ban.
Không bao lâu sau, Trần Thương đã xem hết.
Không thể không nói, Trương Viễn làm Powerpoint tốt hơn Trần Thương quá nhiều.
Logic rõ ràng, có trật tự.
Phong cách Powerpoint cũng rất hào phóng, điển hình có thể phát biểu ở nơi thanh
nhã.
Thật ra, làm Powerpoint tốt cũng là một bản lĩnh, mọi ngành nghề đều cần.
- Quá tuyệt, vất vả anh rồi!
Trần Thương cảm kích cười một tiếng.
Trần Thương khen ngợi trở thành chuyện vui nhất lúc này của Trương Viễn.
- Khách khí khách khí, anh hài lòng là được.
Nói thật, thật ra Trương Viễn cũng được lợi rất nhiều, tối hôm qua, anh đã nghiêm túc phân tích video phẫu thuật và Screenshots, sau đó thông qua tạo Powerpoint tổng kết một phen, chuyện này vô cùng quan trọng đối với tri thức của Trương Viễn.
Nhưng càng nhiều hơn chính là thực tiễn cần trong lâm sàng.
Xế chiều hôm đó, nhân viên viện y học Hiệp Hòa, Triệu Nhã gọi điện thoại tới, hỏi Trần Thương có cần chuẩn bị trước một vài thứ hay không.
Trần Thương nghĩ tới nghĩ lui, hình như cũng không cần chuẩn bị cái gì.
Sau đó Triệu Nhã nói một chút quá trình hội nghị, các hạng mục Trần Thương cần chú ý, vô cùng chu đáo chặt chẽ.
Khuya về nhà, Tần Duyệt venh chân lên bắt chéo nằm trên ghế sô pha ăn đồ ăn vặt, thấy Trần Thương đi về thì mặt mũi tràn đầy không vui trừng mắt liếc Trần Thương.
Trần Thương thấy vậy nói:
- Ai nha, ai chọc giận em vậy?
Tần Duyệt bĩu môi:
- Anh!
Trần Thương sững sờ:
- Anh chọc giận lão nhân gia ngài hồi nào.
Tần Duyệt thở dài:
- Thật vất vả mới được nghỉ ngơi một ngày, trường học lại bắt chúng êm đi ngồi tràng. Nói muốn cử hành nghi thức sính nhiệm giáo sư khách tọa gì đó, còn muốn làm tọa đàm cho các anh!
- Thời gian ngủ quý giá của em lại bị các anh chiếm dụng, ai ...
Trần Thương bất đắc dĩ nằm khuôn mặt nhỏ nhằn của Tần Duyệt:
- Ngày mai phải đi, mà còn phải ngồi đến sau cùng cho anh.
Tần Duyệt cười hì hì nói:
- Có ban thưởng gì không?
Trần Thương lập tức gật đầu!
- Có! Mà còn rất quý giá!
Tần Duyệt trừng lớn mắt:
- Là gì vậy?
Trần Thương cười hắc hắc:
-Anh muốn tặng em DNA tổ truyền nhà anh!
Tần Duyệt:
Đi chết đi!
Ngày hôm sau, trời trong nắng ấm, là một thời tiết làm màu tốt.
Trương Viễn sớm đã đến cư xá của Trần Thương, nhìn thấy Tần Duyệt thì gật đầu cười, lên tiếng chào.
Anh đã từng gặp Tần Duyệt.