Mọi người phía dưới đột nhiên cảm thấy bài giảng quá ngån.
Tại sao có thể ngắn như vậy chứ?
Trần Thương đã giải thích trọn vẹn hơn một giờ, nội dung cũng rất phong phú, từ cơ bản đến trọng điểm của nội dung
Chính là bởi vì như thế, tất cả mọi người cảm thấy quá nhanh, cũng quá thoải mái!
Nhanh như vậy đã kết thúc rồi à?
Lúc này trong lòng mọi người Hà Chí Khiem và những người ở trung tâm Cấp cứu cảm thấy rất hổ thẹn.
Mọi người nhìn mặt lan nhau, bên trong anh mat thấy được cung mot tam sự: Họ qua ngu!
Không sai!
Họ đi theo bác sĩ Trần lâu như thế nhưng lại không phát hiện được Trần Thương lợi hai như vậy.
Aizz, các chủ nhiệm bắt đầu hoài nghi IQ của mình.
Chẳng lẽ, tôi thật sự không xứng đáng trở thành học sinh của bác sĩ Trần à?
Có trăm ngàn cảm xúc trong mỗi người.
Thế nhưng!
Họ đã kiên định trong lòng của mình, chắc chắn phải quan tâm đến nhất cử nhất động của bác sĩ Trần nhất, bao gồm cả ăn uống ngủ nghỉ cũng không thể bỏ qua!
Hà Chí Khiêm tính mọi thứ trên đầu ngón tay, tính toán đâu ra đấy, bác sĩ Trần cũng không ở được bao lâu ...
Hơn nửa năm, bao nhiêu thứ phải học tập.
Nhìn Trần Thương rời đi, nhưng không có lưu lại tài phú gì, cái này cũng quá ... Nghiệp chướng.
Cuối cùng, Powerpoint sau cùng cũng đã dừng lại.
Nhìn mấy câu phía trên, tất cả mọi người đều im lặng, họ ý thức được, diễn thuyết hôm nay đã phải kết thúc.
Nuôi tiếc không thôi!
Trần Thương vừa bắt đầu buổi tọa đàm cứ như đang chất vấn mọi người, lúc này họ cảm thấy cực kì xấu hổ không biết nhét đầu vào đâu, thật sự là không có mặt mũi nào nhìn người khác.
Quá mất mặt!
Nguyên bản cho rằng Giáo sư Trần vứt xuống một khối sắt, tuyệt đối không nghĩ là vũ khí hạt nhân!
Lấy mọi người ra làm trò.
Các chuyên gia và giáo sư không nhịn được thở dài một hơi.
Đây mới là "Chuyên gia"!
Đây là thứ đơn giản, thế nhưng nó không đơn giản như mình nghĩ, đây mới chính là trình độ.
Mà trình độ của Trần Thương, thực tế là quá cao!
Trần Thương với tư cách là hội trưởng ngoại khoa tiêu hóa thế giới, Trần Thương không xây dựng lại đường tiêu hóa một chút để các học sinh giống như đang xem phim bom tấn, cảm giác như cái đó là đều không tưởng.
Mà lấy một thứ bình thường có thể thấy ở khắp mọi nơi như pen kẹp kim, nói ở quỹ ngân sách khoa học tự nhiên quốc gia.
Có thế, đây mới chính là giáo sư!
Vào lúc này, Trần Thương nhìn một đoạn văn sau cùng, thản nhiên nói:
- Thật ra, chúng ta bình thường hay không, không chỉ ở chỗ chúng ta thiên phú và cố gång, còn ở chỗ chúng ta cần phải mở mang tầm mắt của mình, băng cách quan sát trong cuộc sống từ nhiều góc độ
- Có đôi khi, đồ vật nhìn như rất đơn giản nhưng đối với chúng ta nó có thể hỗ trợ rất
lớn.
- Nếu có một ngày, mọi người làm tốt một chuyện nhỏ, mọi người chính là chuyên gia!
- Cảm ơn mọi người!
Lập tức, dưới đài vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Kéo dài không thôi!
Tất cả mọi người nhìn người trẻ tuổi này, khâm phục từ đáy lòng.
Mọi người liên tưởng đến lời nói của Trần Thương, đột nhiên ý thức được một chuyện.
« Kỹ xảo sử dụng nội soi và chỉ nam » cũng là Trần Thương tổng kết ra.