MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 2477: Lạnh thấu!

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 2477: Lạnh thấu!

761 từ · ~4 phút đọc

 Trong lúc nhất thời, mọi người bất đắc dĩ nín cười, vừa khoanh tay đứng nhìn Hà Chí Khiêm cảm giác mặt mình kìm nén đến hơi khó chịu. 

 Y tá trưởng phẫu thuật trong phòng bất đắc dĩ che mặt thở dài, một màn này của viện trưởng Ngô truyền đi sẽ mất mặt cỡ nào nha. 

 Ở hình ảnh khác, nhân viên công tác các khoa y tế vội vàng tỉnh bơ xoay người sang chỗ khác, giả vờ không nhìn thấy. 

 Trần Thương cũng giật mình nhìn thoáng qua Ngô Đồng Phủ: 

 - Cái này... viện trưởng Ngô, tôi không phải gọi anh, tôi là đang nói chuyện với chủ nhiệm Từ. 

 Lúc đầu, Ngô Đồng Phủ cho rằng anh không nói tôi không nói cứ như vậy đã quên đi. Thế nhưng không ngờ, Trần Thương còn chỉ thẳng ra. 

 Mặt mo lập tức không chỗ để, quay người nhìn Hà Chí Khiêm đứng vừa run bả vai, Ngô Đồng Phủ hít sâu một cái, nhẹ gật đầu với Hà Chí Khiêm! 

 Hảo tiểu tử... Có gan! 

 Dám chế giễu à? 

 Bản thân viện trưởng Ngô đang lo không tìm được chỗ để phát tiết lửa giận. 

 Híp mắt nhìn Hà Chí Khiêm nửa ngày. 

 Mà Hà Chí Khiêm biểu lộ cũng là từ hưng phấn đến xấu hổ đến im lặng lại đến sợ hãi liên tục lan tràn vừa vặn chỉ dùng 3 giây. 

 Vết thương khâu lại dài một mét đều phải cần chút thời gian. 

 Người bệnh phẫu thuật rất thuận lợi, thế nhưng đây cũng không nghĩa là phẫu thuật chắc chắn sẽ thành công. 

 Khỏi cần phải nói, chỉ nói vết thương. 

 Dù sao mặt ngoài vết thương khi phẫu thuật thay thế toàn bộ động mạch chủ ngực - bụng lớn, phẫu thuật cắt đứt cung sườn gây nên lồng ngực phá hư, rạch phần bụng ra, cơ hoành bị tổn thương cho nên ảnh hưởng thở bụng. 

 Hơn nữa, trong khi thuật, bởi vì một phổi thông khí, phẫu thuật thời gian dài, thao tác trong thuật đưa tới phổi trái dồn nén, hậu phẫu dễ dàng xuất hiện hạ oxy máu, thông thường máy hô hấp phụ trợ kéo dài thời gian, tràn khí màng phổi, lồng ngực tích dịch, phổi giãn nở không được đầy đủ các loại, bởi vậy, khôi phục hậu phẫu và trông nom cũng cực kỳ quan trọng. 

 Người bệnh được đưa đến phòng giám sát. 

 Khi rời đi, Trần Thương liên tục căn dặn. 

 Nhìn người bệnh được đưa tới phòng giám sát, cuối cùng Trần Thương cũng nhẹ nhàng thở ra. 

 Ngô Đồng Phủ thấy thế, chuẩn bị đi lên nói với Trần Thương, thế nhưng bởi vì sợ, sợ Trần Thương nói mình... 

 Cái này xấu hổ cỡ nào, nghĩ tới đây, Ngô Đồng Phủ im lặng. 

 Trần Thương nhìn Ngô Đồng Phủ, cười nói: 

 - Viện trưởng Ngô, khổ cực rồi. 

 Ngô Đồng Phủ nhìn khiêm tốn nho nhã nụ cười của Trần Thương, lập tức sửng sốt một chút. 

 Tiểu tử này... Là tinh thần phân liệt à? Mới vừa nói tôi vô cùng xấu hổ... 

 Cho rằng an ủi tôi hai câu là được rồi à? 

 Tôi thế nhưng viện trưởng nha, có tính tình đây. 

 Có điều, suy nghĩ một chút, lão Ngô cảm thấy, chính mình so đo với một tiểu tử nhiều như vậy làm gì? 

 - Tiểu Trần à, hôm nay cậu cũng thật là lợi hại! Vừa rồi cậu phẫu thuật, còn sáng tạo ra lịch sử đấy! 

 - Tốc độ khâu lại này của cậu là nhanh nhất tôi từng gặp nha! 

 - Cậu sửa chữa động mạch gian sườn, thay thế nơi đó, lại chỉ dùng 15 phút, so với Tiêu Triết Hải 18 phút đỉnh cao cả nước còn tiết kiệm được 3 phút! 

 - Tiểu Trần, không... Sau này nha, tôi phải gọi cậu là giáo sư Trần, bằng không người khác nghe thấy không tốt lắm! 

 - Cậu biết không? Ca phẫu thuật hôm nay này là sáng tạo ra lịch sử đó! 

 Ngô Đồng Phủ vẫn còn hơi hưng phấn! 

 Dù sao nơi này là bệnh viện trung tâm Cấp cứu thủ đô, còn Ngô Đồng Phủ anh là viện trưởng. 

 Nơi này xảy ra một chuyện quang vinh như vậy, anh có thể không vui vẻ? 

 Trong lúc nhất thời, Ngô Đồng Phủ nhìn Trần Thương, dạt dào vui vẻ. 

 Trần Thương sửng sốt một chút, im lặng chỉ chốc lát, thản nhiên nói câu: