Rất nhanh, đóng sọ hoàn tất.
Trần Thương nghĩ tới nghĩ lui, quyết định không đưa Mễ Đế đến khoa Ngoại thần kinh để tiến hành khôi phục, mà tiến thành ngay tại khoa cấp cứu.
Nghĩ tới đây, Trần Thương đã nói với Bối Vĩnh Khang:
- Chủ nhiệm Bối, người bệnh sẽ được chúng tôi giám sát ngay tại ICU, ngày bình thường chủ nhiệm Bối cần phải chú ý nhiều hơn, khổ cực nhiều hơn.
Bối Vĩnh Khang nghe xong, cuối cùng cảm giác được giá trị của mình vẫn còn tồn tại, đã vội gật đầu!
- Không có vấn đề, giáo sư Trần yên tâm đi!
Sau đó, Trần Thương rời khỏi phòng mổ đi thẳng đến chỗ rửa tay, lúc này tất cả mọi người mới tới để xem kết quả, vừa rồi là một cuộc phẫu thuật phấn khích cỡ nào?
Bác sĩ gây mê nhìn thoáng qua Mã Nguyệt Huy:
- Giáo sư Trần còn biết phẫu thuật thần kinh sao? Trước giờ chưa nhìn thấy qua bao giờ?
Mã Nguyệt Huy nghe xong, lập tức cười thần bí:
- Anh từng thấy qua Trần Thương không biết phẫu thuật gì không?
Một câu, đã làm cho bác sĩ gây mê hoang mang!
Phòng mổ có một điểm đặc thù là xưa nay y tá với bác sĩ gây mê thường xuyên tán gẫu với nhau.
Lúc này, Trần Thương chính là đối tượng tán gẫu của bọn họ, chỉ nói về Trần Thương!
Khi Mã Nguyệt Huy nói, mọi người đều sửng sốt, muốn phản bác, nhưng... chỉ có thể há mồm không biết làm sao phản bác!
Lúc này, Mã Nguyệt Huy tỏ vẻ thần bí đi tới phòng mổ, giống như... Trần Thương rất lợi hại, chẳng khác nào với sự lợi hại của Mã Nguyệt Huy.
- Giáo sư Trần phẫu thuật cũng thật lợi hại!
Bác sĩ gây mê Liêu Húc xúc động nói.
- Tôi cũng từng gặp không ít người làm bác sĩ khoa ngoại phẫu thuật, nhưng nói thật, kỹ thuật đơn thuần làm sạch vết thương, tôi chưa thấy ai có thể qua Trần Thương, giáo sư Trần làm rất tốt!
Sau khi Liêu Húc nói xong, tất cả mọi người hiếu kỳ nhìn thoáng qua anh ta:
- Có phải hơi nói quá hay không?
Liêu Húc lắc đầu:
- Phẫu thuật thần kinh hoàn toàn không giống với những phẫu thuật khác, cấp độ ngay cả chúng ta có thể nhìn ra, nói như vậy, ca phẫu thuật hôm nay, là ca phẫu thuật thần kinh thuận lợi nhất từ trước đến giờ mà tôi nhìn thấy!
- Từ trước đến nay, tôi chưa thấy qua một người có thể tùy ý thay đổi dụng cụ trong một không gian lớn như thế, mà vẫn có thể thao tác liên tục, hơn nữa thuận lợi hoàn thành một ca phẫu thuật!
Một bên y tá nhịn không được hỏi:
- Chủ nhiệm Liêu, so với Tiết Đông thì như thế nào?
Với tư cách là một nhân vật minh tinh của khoa Ngoại thần kinh, Tiết Đông là một người cũng có tay nghề rất cao.
Dáng dấp đẹp trai, cao to, kỹ thuật cao, gia thế tốt.
Mấy điều kiện này kết hợp lại, muốn làm một tên sở khanh cũng rất dễ dàng, một thằng đàn ông cặn bã.
Sau đó, Liêu Húc nghe thấy, nhịn không được cười cười:
- Tiết Chính Nhận cũng không giỏi bằng giáo sư Trần, anh ta tính là cái gì?
Sau khi nói xong, Liêu Húc nhìn sang mấy y tá trẻ tuổi đứng xung quanh, nghĩ tới nghĩ lui, nói một câu:
- Mọi người hãy bỏ qua đi, con trai người ta cũng đã năm sáu tuổi, anh ta còn phải cách xa mọi người một chút!
Liêu Húc cũng là một người ăn ngay nói thẳng.
Các y tá trong phòng mổ đối với bác sĩ mổ chính rất dễ dàng sinh ra cảm giác sai trái, vì họ rất ngưỡng mộ bác sĩ mổ chính.
Bệnh viện cũng là một tập thể, hạng người gì đều có, ai nói bác sĩ sẽ không ngoại tình khi đã kết hôn?
Bên trong phòng mổ như một cái chợ tin tức, truyền đi một cách nhanh chóng.