MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 2580: Thế nhưng

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 2580: Thế nhưng

733 từ · ~4 phút đọc

 Trần Thương muốn giao tất cả công việc của y tá đặc cấp cho họ, một ngày viết năm phần bệnh án, ghi chép lại quá trình mắc bệnh của người bệnh cho họ làm! 

 Nhận vào kiểm tra lâm sàng của người bệnh dựa theo bệnh tình chia thành: Y tá đặc cấp, y tá cấp một, y tá cấp hai. 

 Y tá cấp hai là tình huống của người bệnh vô cùng ổn định, trên cơ bản ba ngày cần phải ghi chép lại một lần quá trình mắc bệnh. 

 Mà y tá cấp một thì cần phải quan sát đúng giờ, thay đổi y lệnh và phương án, vì vậy cần phải ghi chép mỗi ngày một lần quá trình mắc bệnh của người bệnh. 

 Thế nhưng y tá đặc cấp, mỗi người mỗi khác không giống nhau! 

 Đây là lúc nào cũng có thể sẽ thay đổi phương án, tình huống người bệnh thường xuyên không ổn định, trên cơ bản cứ mỗi lần kiểm tra phòng đều cần phải sữa chữa y lệnh một lần, thế là một lần nữa cần phải ghi chép lại quá trình mắc bệnh của người bệnh! 

 Vào lúc này, Mã Nguyệt Huy than thở đi vào phòng bệnh, đi đến ngồi bệnh cạnh Trần Thương, thở dài với Trần Thương! 

 - Aiz... 

 Trần Thương thờ ơ! 

 Đối với dạng người như Mã Nguyệt Huy trước đè xuống sau nâng lên. Trần Thương đã sớm biết nên cũng không cảm thấy kinh ngạc, cách xử lý tốt nhất với Mã Nguyệt Huy là mặc kệ! 

 Mã Nguyệt Huy thấy thế, trong lòng không vui. 

 Tại sao lại như vậy? 

 Một chút cảm giác thoải mái cũng không có. 

 Nghĩ tới đây, Mã Nguyệt Huy tiếp tục thở dài, lần này âm thanh càng lớn, sức thở càng mạnh, làm cho bầu không khí càng bi thương, càng trầm xuống, như vậy mọi người càng chú ý nhiều vào anh. 

 Tiếng thở dài này cực kỳ giống trước đây khi bị vợ bỏ chẳng thèm ngó tới càng làm cho nản lòng thoái chí, trước kia mình cũng là một nam thanh niên, khi lần đầu tiên làm qua loa mới tuyệt vọng như vậy. 

 Thế nhưng, Trần Thương lại không ngó ngàng chú ý tới Mã Nguyệt Huy! 

 Nhưng vẫn có người phụ họa! 

 Chủ nhiệm Hầu của tổ 2 đi đến: 

 - Ủa, giáo sư Mã, anh sao thế? Có chuyện gì không vui à? 

 Mã Nguyệt Huy thấy vai phụ tới, lập tức tinh thần tỉnh táo! 

 - Vốn cho rằng cuối tuần này có thể nghỉ ngơi một chút, không ngờ lại cần phải làm thêm việc! 

 Chủ nhiệm Hầu nghe thấy vậy, cũng là chỉ biết đầu: 

 - Aiz, ai nói không phải chứ, người quá ưu tú cũng không tốt. 

 - Cuối tuần này tôi định dành thời gian đi chơi với vợ con mình, thế nhưng kết quả thông báo lâm thời muốn tôi đi tham gia kiểm tra trung cấp chủ trị y, tôi nói là tôi không muốn đi, nhưng họ cứ nhất quyết yêu cầu tôi phải đi! 

 - Nói tôi đi tỉnh Hà Bắc làm ban giám khảo chủ trị y, thật sự là tôi rất bất đắc dĩ! 

 Lúc nói chuyện, mặc dù là chủ nhiệm Hầu đã đáp lại lời Mã Nguyêt Huy, thế nhưng lại nhìn chằm chằm vào Trần Thương, điều này làm cho tim của Trần Thương càng lúc càng đập nhanh, huyết áp tăng lên, Adrenalin bài tiết không ổn định, Dopamine trong cơ thể tăng nhanh bất thường, lúc này thần kình cảm thấy hơi cảm vặt, trên cổ... Tĩnh mạch cổ rõ ràng to lên, tĩnh mạch trào ngược dương tính! 

 Chủ nhiệm Hầu vỗ vai Trần Thương: 

 - Aizz, giáo sư Trần, đáng tiếc anh không kiểm tra ở tỉnh Hà Bắc, bằng không tôi đã có thể nói giúp anh với bọn họ, giúp giáo sư Trần đạt cái tiêu chuẩn là không có vấn đề! 

 Nói xong, chủ nhiệm Hầu bất đắc dĩ lo lắng cho Trần Thương rời đi! 

 Mã Nguyệt Huy nghe xong thì biến sắc: 

 - Khoan... chờ một chút, tôi còn chưa nói chuyện của tôi xong mà! Tôi còn kể cho chủ nhiệm Hầu một chút, anh qua đây, nghe tôi nói! 

 Chủ nhiệm Hầu mặc kệ!