Để lại Trần Thương đứng tại nơi đó, một mặt mê mang dưới ánh ắng...
Tôi đã làm gì, đọc sách cũng sai à?
Tôi... Tôi...
Trần Thương đứng ở đằng kia, tủi thân muốn khóc.
Tôi đã trêu ghẹo ai?
Tại sao phải đối xử với tôi như thế?
Trần Thương không ngờ là mình lại gặp phải tài xế dở khóc dở cười như thế này.
Thế nhưng, trình độ của tài xế này hiển nhiên là còn chưa đủ, nếu như Trần Thương là tài xê thì sẽ chở Trần Thương đến một cái nơi hoang vu vắng vẻ không có người ở.
Sau đó cho xuống xe rồi chạy bỏ đi!
Trần Thương mất hai phút là đón một chiếc xe khác.
Nhưng mà lần này Trần Thương thông minh hơn.
Nếu như tài xế hỏi anh làm gì, Trần Thương sẽ cười cười ha ha, không nói lời nào.
Sau khi xuống xe, Trần Thương mất 8 mao tiền lẻ.
Nói câu:
- Chàng trai trẻ, tôi nói thật với cậu, cậu đến kiểm tra như vậy rõ ràng là lãng phí tiền, 8 mao tiền này tôi cũng không cần, lần sau cậu vẫn phải kiểm tra!
- Thế nhưng lần sau, cậu phải học tập thật tốt, lâm trận mới mài gươm như vậy sẽ vô dụng!
Nói chuyện xong, chạy xe đi như một làn khói.
Vào lúc này, từ trong loa vang lên một câu.
- Mọi người chú ý, hôm nay các bác sĩ ở nhiều bệnh viện khác nhau đến đây kiểm tra trung cấp, cũng chính là lên cấp y sĩ trưởng, khi lên xe, mọi người phải lưu ý một chút, nếu như đi học viện máy tính Tân Hoa, chính mình suy nghĩ một chút trình độ của đối phương như thế nào, thành tích tốt thì chở qua, đây chính là bác sĩ giỏi, không chỉ phải đúng giờ, mà còn có thể miễn phí, chút tiền này cũng không quan trọng!
- Dù sao người ta lợi hại, sau này trợ giúp chính là nhân dân An Dương chúng ta, đều là bác sĩ giỏi!
- Nếu như gặp phải bác sĩ đi thi với tâm lý may mắn thì, tuyệt đối đừng đưa đến, nếu đưa đi chính là tai họa quốc gia! Mẹ nó vừa tôi gặp phải một cậu nhóc, dáng dấp cũng đẹp trai, thế nhưng không ngờ lại là một bao cỏ! Muốn tạm thời ôm chân phật, trên người còn mang theo rau xào!
- Mẹ nó, lúc ấy tôi đã tức giận, trực tiếp thả cậu ta xuống dọc đường!
Sau đó Trần Thương nghe thấy, nhìn chằm chằm tài xế đang lái xe.
Đột nhiên, tài xê thân mật cười một tiếng:
- Cái này... Tiểu huynh đệ, tôi chở sai chỗ, mau lên xe, tôi đưa cậu đi, chớ tới trễ!
Trần Thương xoay người bỏ chạy!
Bây giờ, đi kiểm tra mà cũng khó khăn như thế à?
Quá nguy hiểm!
Mà tài xế thì tức giận xuống xe, bực mình nói:
- Mẹ nó, hôm nay mình đã làm một chuyện xấu, xong con bê!
Tức giận đến hắn chỉ về phía Trần Thương hô to:
- Cậu đừng để tôi gặp lại! Cẩn thận... Cẩn thận tôi tặng cậu cờ thưởng!
- Móa, tôi còn tiết kiệm cho cậu tám mao tiền nữa chứ!
Trong khi bác tài xế đang hùng hổ mắng chửi.
Trần Thương đã vội vàng chạy vào, sợ bị anh ta nhìn thấy rõ ràng mặt.
Trong sân trường đã tới không ít người, thế nhưng rõ ràng trường thi còn chưa mở cửa, mọi người tốp năm tốp ba tụ tập với nhau, cười nói.