Kỳ phỏng vấn sát hạch được thêm vào lần này thật ra cũng không quá khác so với kỳ thi lần trước!
Đơn giản chính là các thao tác như nhìn ảnh, hỏi bệnh, chẩn bệnh, phương án chữa trị.
Thế nhưng độ khó khẳng định là cao hơn rất nhiều.
Hơn nữa năm nay là thực hành, cho nên các phương diện sẽ không quá cẩn thận chặt chẽ.
Địa điểm đánh giá lần này không còn là nơi vắng vẻ không người của học viện nghề nghiệp máy tính Tân Hoa nữa.
Đương nhiên, chủ yếu là Trần Thương lo lắng sẽ không đi taxi đượcs.
Trần Thương còn đang nghĩ không biết hôm nay trong nhóm wechat của tài xế có xuất hiện ảnh chân dung của mình hay không?
Giống như kiểu tội phạm bị truy nã!
Nghĩ đến đây, anh cảm thấy tê cả da đầu.
Địa điểm kiểm tra của Trần Thương là ở bệnh viện nhân dân tỉnh Đông Dương.
- Đến rồi! Đến rồi!
- Giáo sư Trần đến rồi!
- Tôi xem nào? Ai da, thật là đã đến rồi!
Kiểm tra là tiến hành bốc thăm, Trần Thương ngồi trong đại sảnh an tâm chờ đợi kiểm tra.
Bởi vì bên trong có sự tồn tại khoa y tế và các giám khảo khác nên mọi người cũng không dám thì thào tùy ý trò chuyện với nhau.
Chỉ có thể tự mình bổ sung một ít hình ảnh luyện tập ở trong đầu, hy vọng có thể dùng đến.
Làm bác sĩ thật ra cực khổ nhất không phải là làm việc.
Mà là thi cử!
Khi đi học không nói, các loại kiểm tra, thật vất vả mới tốt nghiệp đại học, chúc mừng anh, anh sắp trở thành nghiên cứu sinh rồi!
Lên đến nghiên cứu sinh, anh cần phải chuẩn bị cho kỳ thi năng lực hành nghề bác sĩ, chuẩn bị cho kỳ thi đánh giá hàng năm, chuẩn bị cho việc đánh giá và bảo vệ luận án!
Anh nói không muốn tham gia thi lên tiến sĩ?
Vậy cũng không có liên quan gì, bởi vì tiếp theo anh phải chuẩn bị kỳ thi cho bác sĩ điều trị!
Còn có các kỳ thi cho các loại thuốc khác nhau, à, mặc dù bệnh viện cho phép anh đạo văn...
Còn phải tham gia các kỳ thi đánh giá trong nước và ở các tỉnh.
Sau đó là kỳ thi phó chủ nhiệm, chủ nhiệm, kỳ thi nhân tài ưu tú của quốc gia...
Còn có, kỳ thi bác sĩ định kỳ.
Nếu như anh lựa chọn ngành bác sĩ, có thể cả đời này anh đều phải làm thí sinh rồi.
Dù cho là anh đã hơn năm mươi tuổi, hoặc là hơn sáu mươi tuổi nhưng chỉ cần còn muốn tham gia làm việc, như vậy thì phải tham gia kì thi định kỳ của bác sĩ.
Chính là chua như thế.
Mặc dù lòng tin hôm nay của Trần Thương không tràn đầy, thế nhưng cũng có tám chín phần mười.
Dù sao đánh giá kỹ năng thực tiễn lâm sàng, Trần Thương tin là mình có trình độ.
Trong lúc chờ đợi, nhân viên công tác bưng một ly cà phê thơm ngác chậm rãi đi đến.
- Giáo sư Trần, vất vả rồi, uống một tách cà phê đi!
Trần Thương ngẩng đầu, nhìn nhân viên công tác.
Oh?
Rất quen nha!
Đây không phải là phó chủ nhiệm Chu, người trợ giúp mình lúc ở ngoại khoa phẫu thuật tay à?
- Chủ nhiệm Chu, cảm ơn!
Trần Thương vội vàng cảm ơn.
Nghe thấy Trần Thương khách sáo như vậy, phó chủ nhiệm Chu cũng đỏ mặt lên, bây giờ Trần Thương lợi hại như vậy, không ngờ vẫn gọi mình là chủ nhiệm, anh cảm thấy kỳ kỳ.
- Ai nha, giáo sư Trần quá khách sáo rồi, gọi tôi tiểu Chu là được rồi.
- Cái này, tôi cũng không làm phiền nữa, anh hãy nghỉ ngơi một lát, nếu... nếu như có đói bụng, chỗ giám khảo của chúng tôi có trà bánh, anh có thể...
Chủ nhiệm Chu nhìn xung quanh, vẫy tay với người ở khoa y tế.
- Tiểu Dương, cậu qua đây, đây là giáo sư Trần, cậu hãy tiếp đãi thật tốt, có chuyện gì thì cậu cứ giúp đỡ một chút.
Nhân viên giám thị nghe thấy vậy thì vội vàng gật đầu, cúi chào Trần Thương:
- Xin chào giáo sư Trần, anh cứ gọi tôi là Tiểu Dương.
Vào lúc này, các thí sinh đi thi gần đó nhìn thấy một màn như thế, trong lòng thật sự có trăm mối cảm xúc!
Đố kị?
Không!
Họ một chút cũng không đố kị, chỉ là không biết tại sao, tay phải sắp không trụ được mà nắm chặt tay trái.
Quá hung tàn rồi!
Có thể tham gia kỳ thi đàng hoàng không?