Sau khi Trần Thương hỏi một vài câu đơn giản về bệnh tình của người bệnh.
Bắt đầu kiểm tra kỹ càng thể trạng của người bệnh.
Nói thật!
Loại chuyện kiểm tra thể trạng này là sẽ nghiện.
Đương nhiên, mô hình người giả khẳng định là không chơi vui bằng người thật!
Đặc biệt là khi chạm vào các hạch bạch huyết, khi bắt mạch, người giả hoàn toàn không mang lại bất cứ phản hồi nào!
Mà người bệnh thì lại không giống, các loại mạch máu vừa to vừa tròn, thỉnh thoáng phát ra âm thanh rên rỉ đau đớn, có thể giúp bác sĩ kiểm tra sức khỏe có thể hiểu rõ và trực quan hơn.
Chính bởi vì như thế, sau khi Trần Thương bắt mạch, lập tức biến sắc, lông mày hơi nhíu lên.
Ai u?
Đậu má!
Một kỳ thi thôi mà lại ra đề khó như vậy à?
Đang lúc nói chuyện, Trần Thương bắt đầu hỏi về bệnh sử.
Chẳng qua...
Trần Thương càng hỏi, càng cảm thấy thú vị!
Không ngờ đến có thể gặp được loại chuyện có tính thử thách này, vấn đề có tính mê hoặc!
Trong lúc nhất thời, vì để cho an toàn.
Trần Thương lần nữa cầm ống nghe bệnh, đầu tiên là nghe tim, sau đó là phần bụng...
Sau khi kiểm tra, Trần Thương hít sâu một hơi!
Anh nhìn thoáng qua người bệnh!
Người bệnh cười cười, cũng nhìn thoáng qua Trần Thương.
Có một phen đấu trí đấu dũng, ngõ hẹp gặp nhau, dũng giả thắng quyết tâm.
Mà lúc này, ba giám khảo nhìn nhau, cảm thấy hơi bối rối.
Giáo sư Trần... là đang làm dáng cho camera quay?
Từ đó đánh lừa camera?
Cần phải nghiêm túc như thế à?
Có điều, ngay lúc này, Trần Thương nghe thấy ở phần bụng có tiếng động!
Lập tức, Trần Thương biến sắc!
Anh nhắm mắt lại lần nữa và bắt đầu suy nghĩ, rồi lại quay người bắt đầu hỏi về bệnh sử!
Có điều lúc này, Trần Thương hỏi càng tỉ mỉ hơn!
Càng hỏi thăm, càng phát hiện một số vấn đề!
- Đau ngực cấp tính?
Trần Thương đột nhiên nhíu chặt mày.
- Anh bị cao huyết áp bao nhiêu năm rồi?
Người đàn ông cười nói:
- Di truyền, 30 năm rồi, nhưng vẫn không có uống thuốc thật tốt, lần này đột nhiên thấy tim khó chịu nên tôi vội vàng đến.
Tâm trạng của người bệnh ngược lại cũng không nặng nề.
Dù sao anh cũng đã nhập viện rồi, bác sĩ nói tình trạng cũng hơi giảm bớt rồi.
Đối với việc đến làm người mẫu cho cuộc thi trung cấp này, anh cũng là chủ động đăng ký.
Phải biết, những người bệnh “người mẫu” này đều là tình nguyện, không có thu nhập, vì vậy những người đến đây nói chung về phương diện tính cách đều rất vui vẻ!
Người bệnh này là anh cả gần bốn mươi tuổi, đầu trọc, dáng người thấp bé, là ông chủ của một xí nghiệp tư nhân, thời gian trôi qua cũng không nhanh không chậm.
Sau lần nhập viện này, thậm chí còn lạc quan nói, bản thân không cần thường xuyên rời xuyên rời khỏi nhà, thậm chí có thể tĩnh dưỡng thật tốt trong một khoảng thời gian.
Chuẩn đoán của người bệnh là đau thắt tim và cao huyết áp, hút thuốc uống rượu trong thời gian dài nên dẫn đến anh ta có mảnh bám trong động mạch cổ.
Vì vậy bác sĩ trưởng lo lắng rằng mảnh bám không ổn định có thể gây ra nhồi máu não, nhồi máu cơ tim hoặc các bệnh tật phiền phức.
Lúc Trần Thương hỏi, người bệnh không thể nói cho anh biết chẩn đoán, chỉ có thể nói các triệu chứng, nói thẳng ra, chính là người bệnh muốn “đấu trí đấu dũng” với bác sĩ đang thi!