Vì sao nói như vậy?
Hoàn toàn chính xác, kiểm nghiệm sinh hóa, sinh lý đều là biểu hiện khách quan!
Thế nhưng Trương Bồi Nghĩa cần bác sĩ lâm sàng để kiểm nghiệm sinh hóa sinh lý, phán đoán ra kết luận.
Cái này tăng lên sự phán đoán chủ quan!
Hầu Lượng nhìn thoáng qua đồng nghiệp của mình, vỗ lên vai anh.
Có đôi khi, mấy thứ này không cách nào thay đổi.
Sau khi Lý Huy nghe xong, bất đắc dĩ nói:
- Trần Thương... sao Trần Thương đó lại biết? Cậu ta... Bây giờ cũng chỉ 30 tuổi?
- Đúng rồi, Trần Thương vừa nói cậu ta có thể phẫu thuật...
Lý Huy không biết vì sao Trần Thương lại lợi hại như vậy, làm sao Trần Thương có thể so sánh với các chuyên gia đẳng cấp của các bệnh viện?
Trước đây, khi Khổng Gia Huy gãy tay đã được Đàm Trung Lâm đưa đến Tỉnh Nhị Viện, điều này làm cho trong lòng Lý Huy vẫn luôn khó chịu đối với Trần Thương.
Dù sao nếu như Trần Thương đến tỉnh Nhân Dân hoàn thành phẫu thuật, phần công lao này chính là của Lý Huy.
Thậm chí lãnh đạo Khổng cũng sẽ coi trọng vô cùng Lý Huy!
Hiện tại, anh nhìn Tần Hiếu Uyên xem, trực tiếp điều nhiệm đến đại học y Đông Dương đảm nhiệm chức hiệu trưởng.
Bệnh viện nhân dân tỉnh tuyệt đối lợi hại hơi Tỉnh Nhị Viện không ít, bất luận là địa vị hành chính hay là địa vị ngành nghề.
Thế nhưng, hết lần này tới lần khác Tần Hiếu Uyên lại bò lên đầu của anh.
Hầu Lượng bất đắc dĩ nói:
- Viện trưởng Lý, anh thật không biết Trần Thương lợi hại như thế nào rồi!
- Tôi nói thật với anh, toàn bộ An Dương, không, anh tìm khắp nơi toàn bộ Đông Dương cũng không thể tìm thấy một bác sĩ nào có thể hoàn tành phẫu thuật thay thế động mạch chủ tốt như Trần Thương!
Hầu Lượng có một câu không nói.
Thế nhưng Trương Bồi Nghĩa đã không nhịn được, trực tiếp nói:
- Viện trưởng Lý, có ít người có thể được thay thế, thế nhưng có người lại là độc nhất vô nhị!
- Mà Trần Thương, chính là một người độc nhất vô nhị đó.
Hầu Lượng sững sờ, nhìn thoáng qua Trương Bồi Nghĩa, lắc đầu.
Lời này... Ngẫm lại coi như xong, không thể nói được!
Người nói vô tâm người nghe hữu ý, câu nói này nghe vào lỗ trong tai Lý Huy rất không được tự nhiên.
Bởi vì trong mắt lãnh đạo, bác sĩ là binh lính dưới tay của anh thôi, nên cũng không quan trọng như trong tưởng tượng vậy.
Lý Huy hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ có loại tình huống này.
Quả nhiên, sau khi Lý Huy nghe thấy lời nói của Trương Bồi Nghĩa thì sắc mặt âm tình bất định, sau một lúc lâu sau đó, thở dài.
- Aizz, chuyện này, mọi người hãy xử lý đi, tôi đi liên hệ với Vệ Kiện Ủy một chút.
Đang lúc muốn ra cửa, Lý Huy suy nghĩ một chút:
- Sau khi kết thúc chuyện này, chúng ta chắc chắn phải mời Trần Thương ăn một bữa cơm.
Trương Bồi Nghĩa nhẹ gật đầu.
Bên này, Trần Thương, Từ Ái Minh cùng với mấy người nữa cũng đi vào trong văn phòng.
Trương Bồi Nghĩa còn có một chuyện không rõ:
- Giáo sư Trần, xin cho tôi mạo muội hỏi một câu, sao anh có thể chẩn đoán bệnh của người bệnh như vây? Cần bao lâu?
Trần Thương trầm tư sắp xếp lại từ ngữ.
Trương Bồi Nghĩa vẫn luôn không rõ đối với quá trình suy luận của Trần Thương.
Thật ra, đây chính là năng lực tư duy lâm sàng.
Chẩn đoán bệnh!
Phải căn cứ tất cả thông tin của người bệnh, tiến hành suy luận, suy luận đi ngược chiều, suy luận xuôi chiều, vân vân...
Đây là một chuyện rất khó!
Một mặt khác, Trương Bồi Nghĩa muốn biết chênh lệch giữa Trần Thương và mình đến cùng lớn thế nào?
Lần chẩn đoán bệnh này đủ để thấy chênh lệch của hai người.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!