MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 2631: Cái này

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 2631: Cái này

538 từ · ~3 phút đọc

 Nghĩ đến đây, Trần Thương đứng dậy lắc đầu rời đi. 

 - 390 điểm thật sự là quá khó, kiểm tra bác sĩ điều trị cũng thật quá rắc rối! 

 - Cái này, sau này tôi sẽ là bác sĩ điều trị, chúng ta cùng giao lưu nhiều hơn! 

 Nhưng biểu cảm của Trần Thương rõ ràng lại nói: 

 - Bác sĩ điều trị danh y quốc gia đang ở đây, các người mau tránh ra! Tôi muốn làm màu. 

 Sau khi Trần Thương rời khỏi. 

 Toàn bộ căn tin chỉ có thể nghe thấy âm thanh của tiếng điều hòa không khí, còn có tiếng thở hổn hển! 

 Quá không biết xấu hổ. 

 Quá bỉ ổi! 

 Mọi người bất lực đưa ngón cái về phía Trần Thương rời đi. 

 Quá lợi hại. 

 Không còn cách nào. 

 Đây chính là đại lão. 

 Lợi hại! 

 Có điều, sau khi Trần Thương rời đi, mọi người đều phấn khích lên. 

 - Chụp ảnh màn hình! 

 - Mau chụp ảnh màn hình! 

 - Đúng vậy, tôi muốn đăng lên trang cá nhân, quá sảng khoái! 

 Mặc dù đối với việc làm màu của Trần Thương mọi người không biết làm thế nào, nhưng... họ có thể hoàn toàn lấy thành tích của Trần Thương để làm màu với thế giới bên ngoài! 

 Nghĩ đến sau khi người khác nhìn thấy sẽ rất đau khổ, họ cảm thấy như vậy cũng không sao cả. 

 Dù sao có thể quen biết người tài giỏi như thế này, họ cảm thấy cũng rất thoải mái. 

 Ai mà không đăng trên trang cá nhân chứ? 

 Trần Thương khẽ hát rời khỏi. 

 Ánh nắng giữa mùa hè một chút cũng không nóng. 

 Bởi vì cơn gió mát lạnh luôn thổi qua người tôi! 

 Lão Mã đứng nguyên tại chỗ, thấy cảnh này, trong lòng hết sức phức tạp. 

 Còn may bản thân không đi qua đó, bằng không, bị một màn làm màu không khác gì công kích chắc chắn sẽ làm bị thương. 

 Thế nhưng, không nhìn thấy 400 điểm kia, ông luôn cảm thấy trống rỗng. 

 Giống như thiếu chút gì đó. 

 Đồ ăn trong tay cũng không thơm. 

 Nghĩ đến đây, lão Mã thở dài, cầm lấy điện thoại gọi cho đầu bếp trong nhà: 

 - Buổi tối tôi muốn ăn trứng cá muối và trùng thảo, làm trứng gà quán bánh! Thêm ba củ sải sâm, hai cái đầu bảo... Đúng rồi, khui một chai Lafite! 

 Sau khi cúp điện thoại, lão Mã ra khỏi căn tin, nhìn Trần Thương dưới ánh mặt trời. 

 Bất đắc dĩ thở dài. 

 Lúng ta lúng túng lẩm bẩm: Có tiền thì làm được cái gì? 

 Mình còn không phải chỉ có thể yên lặng nhìn người khác làm màu à. 

 Tiền nhiều để làm gì? 

 Nghĩ đến đây, ông quyết định ngày mai sẽ đi bán mấy căn phòng ở. 

 … 

 … 

 Sáng sớm ngày hôm sau. 

 Tin tức Trần Thương trở thành chủ trị y sĩ cũng từ bệnh viện lan truyền ra. 

 Mọi người đều biết Trần Thương đã thăng cấp thành công. 

 Buổi sáng, chủ nhiệm Tiết mang bánh gatô đến. 

 Ngay lập tức mọi người trong văn phòng đều thổn thức.