MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 2687: Có thương tiếc!

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 2687: Có thương tiếc!

776 từ · ~4 phút đọc

 Hiện tại, trò khôi hài đã thu tràng! 

 Tất cả mọi người đều tin tưởng, khẳng định bác sĩ Trang có bệnh! 

 Trong lúc nhất thời, ở nơi nào đó mọi người có thể chơi đùa nhau, thế nhưng trong lúc này ngược lại đều rất quan tâm nhìn bác sĩ Trang Tân. 

 Có đồng tình. 

 Có thương tiếc! 

 Thậm chí có người cảm thấy hơi may mắn! 

 Nếu như không phải Trần Thương, có thể bác sĩ Trang không thể phát hiện được loại bệnh này! 

 May mắn mà có giáo sư Trần đây! 

 Ngay cả Phạm Chu Toàn cũng tin là thật, anh vội vã cuống cuồng nhìn Trần Thương. 

 Trang Tân là bác sĩ trẻ tuổi cốt cán của ngoại khoa lồng ngực, anh ta cũng không thể có chuyện gì! 

 Viện trưởng Lý Khải nhíu lại chặt lông mày, nhìn Trần Thương, hỏi: 

 - Giáo sư Trần, đến cùng đã xảy ra chuyện gì? 

 Trần Thương nói: 

 - Loại bệnh này vô cùng phức tạp, và rất hiếm thấy! 

 Vừa nghe lời này, Trang Tân lập tức nín khóc mỉm cười. 

 Chẳng qua là, nụ cười hơi tủi thân. 

 - Tôi biết, tôi biết hết, chắc chắn tôi có bệnh... 

 Trần Thương nhìn mọi người xung quanh đều trong dáng vẻ hơi lo lắng, bất đắc dĩ trong lòng cười tươi, này thì các người dám đùa tôi. 

 Thôi! 

 Đến đây là kết thúc! 

 Nghĩ tới đây, Trần Thương trực tiếp nói: 

 - Loại bệnh này che dấu tương đối tốt, kiểm tra bình thường sẽ không phát hiện được. 

 - Mọi người biết “U nguyên bào tủy” ở tim chứ? 

 Mọi người xung quanh nghe đến đó thì lập tức gật đầu! 

 Trang Tân nghe được cái tên này thì cũng trực tiếp sửng sốt! 

 Loại bệnh này đúng là không thể chẩn đoán và kiểm tra ra bệnh! 

 Chẳng lẽ mình mắc loại bệnh này? 

 Nghĩ tới đây, Trang Tân lập tức biến sắc. 

 Không chỉ có là Trang tân, ngay cả lông mày của Phạm Chu Toàn cũng nhíu lại. 

 - Giáo sư Trần... Cậu nói là... Người bệnh mắc chứng U nguyên bào tủy ở tim à? 

 Trần Thương lắc đầu: 

 - Không! Anh ta không phải! 

 Lập tức mọi người im lặng. 

 Không phải anh mới nói vậy à? 

 Trang Tân cảm thấy trái tim nhỏ của mình thật sự đang đau lên từng cơn với Trần Thương... 

 Không phải... 

 Còn may là không phải! 

 Trần Thương tiếp tục nói: 

 - Tình huống của người này là: Khối u giả không triệu chứng co giật không liên tục trong chứng Cơ tim loạn sản! 

 Vừa nghe đến cái tên này lập tức mọi người xung quanh đều bình tĩnh lại. 

 Cái tên này... 

 Nghe không hiểu gì chỉ biết là rất lợi hại! 

 Mặc dù mọi người chưa từng nghe qua, thế nhưng hôm nay luôn cảm thấy Trần Thương rất lợi hại. 

 … 

 … 

 Có vài loại bệnh! 

 Nghe xong làm cho tất cả mọi người đều có cảm giác hết sức phức tạp. 

 Nghe xong chính là nghi vấn về chứng bệnh là rất khó xử lý. 

 Trần Thương quay lại nhìn thư ký quy bồi, nói: 

 - Cô nghe qua chưa? 

 Đối phương nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì, nhẹ gật đầu: 

 - Ừm! Liên kết với tình huống của người bệnh, tôi phải thật cẩn thận suy nghĩ một chút, giống như... Thật có khả năng! 

 - Tôi loáng thoáng nhớ bệnh này hình như là ở đâu đó trong bản tạp san! 

 Trần Thương nhìn đám học sinh kia đang đứng phía sau: 

 - Mọi người đã từng nghe qua tên loại bệnh này rồi à? 

 Đại đa số đám học sinh y phía sau lưng đều im lặng. 

 Ngẫu nhiên có mấy người gật đầu phụ họa: 

 - Ừm, tên của loại bệnh này tôi loáng thoáng nhớ là đã từng thấy ở đâu đó! 

 - Đúng vậy, quên là nằm trong tập san ngoại văn nào rồi! 

 - Đúng thế, tôi cũng hơi nhớ tới, loại bệnh này rất phiền phức! 

 ... 

 Trần Thương bất đắc dĩ thở dài. 

 Phạm Chu Toàn nhìn thấy có rất nhiều người biết đến tên của loại bệnh này, lập tức hơi đỏ mặt. 

 Bởi vì cái tên bệnh này anh thật sự chưa từng nghe qua. 

 Nghĩ tới đây, Phạm Chu Toàn hơi xấu hổ. 

 Dù sao... Mình là chủ nhiệm của ngoại khoa lồng ngực, thế nhưng bản thân chưa từng nghe qua... 

 Trần Thương nhìn Phạm Chu Toàn một cái: 

 - Chủ nhiệm Phạm, anh chưa nghe qua à?