Quyết định của An Khang để lại một khoảng trống lớn không chỉ trên chiếc bàn cuối lớp, mà còn trong mọi hoạt động thường ngày của Nguyệt Anh. Cô cảm thấy lạ lẫm và thiếu vắng hơi ấm quen thuộc của cậu ấy. An Khang vẫn đến lớp, vẫn chào hỏi cô và Hoàng Minh, nhưng cậu ấy đã chuyển chỗ ngồi, giữ một khoảng cách nhất định, và không còn mang bữa sáng cho cô nữa.
Hai tuần sau sự kiện đó, chuyến đi cắm trại cuối tuần mà ba người đã lên kế hoạch từ trước vẫn được tiến hành, nhưng chỉ còn Nguyệt Anh và Hoàng Minh tham gia. An Khang đã lấy lý do bận việc gia đình để rút lui.
Nguyệt Anh biết đó chỉ là một lời nói dối lịch sự. An Khang đang cho cô cơ hội.
Họ chọn một khu cắm trại vắng vẻ bên hồ, cách xa thành phố. Nguyệt Anh mang theo lều, và Hoàng Minh phụ trách đồ đạc cồng kềnh.
“Tớ xin lỗi, tớ không giỏi mấy việc này lắm,” Nguyệt Anh lúng túng khi cố gắng dựng chiếc lều hai người, nhưng cô làm mãi không xong.
Hoàng Minh, người đang ngồi gọt củi, đứng dậy. Cậu ta không nói lời nào, chỉ nhìn chiếc lều bị dựng xiêu vẹo của cô với vẻ mặt khó hiểu.
“Cậu làm sai cọc rồi. Phải cố định góc này trước,” Hoàng Minh nói, giọng điệu vẫn đều đều nhưng không mang theo sự khó chịu như mọi khi.
Cậu ta bước đến, đôi bàn tay mạnh mẽ và khéo léo, nhanh chóng lắp ráp các thanh trụ. Nguyệt Anh đứng bên cạnh, nhìn cậu ta làm việc. Cánh tay cậu ta nổi rõ những đường cơ rắn chắc dưới ánh nắng chiều tà, và mùi gỗ thông khô thoang thoảng từ người cậu ta khiến Nguyệt Anh cảm thấy một sự cuốn hút mãnh liệt.
Khi chiếc lều đã hoàn tất, Hoàng Minh quay lại, thấy Nguyệt Anh đang nhìn mình chăm chú.
“Sao?” Hoàng Minh hỏi, hơi cau mày.
“À… không có gì. Cậu giỏi thật đấy. Khang thường làm mấy việc này,” Nguyệt Anh nói, chợt nhận ra mình đã nhắc đến An Khang.
Khuôn mặt Hoàng Minh thoáng qua một vẻ buồn bã mờ nhạt. “Ừ. Thằng Khang là người hoàn hảo cho những việc này.”
Hai người bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Họ im lặng trong một lúc lâu, chỉ có tiếng lửa tí tách và tiếng côn trùng kêu. Sự im lặng này khác với sự im lặng có An Khang ở đó. Sự im lặng này đầy ắp sự chờ đợi, sự dò xét, và một nỗi bối rối nhẹ nhàng.
Nguyệt Anh cố gắng phá vỡ nó. “Hoàng Minh, tớ… tớ muốn cảm ơn cậu vì chuyện tài liệu hôm trước. Cậu đã không cần phải làm vậy.”
Hoàng Minh ngồi đối diện cô, ánh lửa hắt vào gương mặt cậu ta, làm mềm đi những đường nét lạnh lùng.
“Tớ đã nói rồi mà. Tớ không muốn công sức của tớ bị bỏ phí,” Hoàng Minh lặp lại, nhưng lần này, giọng cậu ta không còn kiên quyết như trước nữa.
“Nhưng cậu đã nhờ người khác tìm giúp, và rồi cậu tự mang đến. Cậu không muốn tớ phải quay lại thư viện một mình. Phải không?” Nguyệt Anh nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh, trực tiếp đưa ra câu hỏi mà cô đã dằn vặt bấy lâu.
Hoàng Minh im lặng, đưa mắt nhìn đống củi cháy. Sau một lúc lâu, cậu ta khẽ thở dài, rồi ngẩng lên nhìn cô.
“Nguyệt Anh,” Hoàng Minh nói, tên cô được thốt ra một cách chậm rãi. “Cậu luôn là người hay gặp rắc rối. Và cậu luôn quá tin tưởng vào Khang.”
Cậu ta dừng lại, như thể đang cân nhắc lời nói của mình. “Tớ… Tớ không thể để cậu gặp nguy hiểm. Chỉ là vậy thôi.”
Câu trả lời này không phải một lời tỏ tình, nhưng nó là sự thừa nhận sâu sắc nhất từ Hoàng Minh về sự quan tâm của cậu ta. Nguyệt Anh cảm thấy trái tim mình mềm đi.
“Cảm ơn cậu, Hoàng Minh,” Nguyệt Anh thì thầm.
Sau bữa tối, họ ngồi bên lửa trại, bầu trời đêm rực rỡ những vì sao mà Nguyệt Anh hiếm khi được thấy ở thành phố.
Nguyệt Anh kể về những ước mơ của mình: được trở thành một biên tập viên, được du lịch khắp nơi. Hoàng Minh lắng nghe một cách chăm chú, điều mà cậu ta hiếm khi làm trong những buổi học nhóm.
“Còn cậu? Cậu có bao giờ nói với tớ về ước mơ của cậu đâu,” Nguyệt Anh hỏi.
Hoàng Minh đưa tay ra, hơ trên lửa. “Tớ chỉ muốn làm những gì tớ thích. Vật lý, âm thanh… Tớ không muốn bị bó buộc.”
“Tớ hiểu,” Nguyệt Anh nói. “Cậu sợ những ràng buộc.”
Hoàng Minh ngước nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm. “Cậu… Cậu hiểu tớ hơn tớ nghĩ đấy.”
Nguyệt Anh mỉm cười. Cô thấy khoảng cách giữa hai người dường như đã được rút ngắn lại rất nhiều.
“Tớ sẽ không ràng buộc cậu đâu, Hoàng Minh,” Nguyệt Anh nhẹ nhàng nói, cố gắng truyền tải thông điệp rằng cô chấp nhận con người cậu ta.
Hoàng Minh không nói gì, nhưng ánh mắt cậu ta nhìn cô bỗng trở nên dịu dàng và mang theo một lời hứa không lời. Cậu ta khẽ dịch người lại gần cô hơn một chút, đủ để cô cảm nhận được hơi ấm của cậu ta.
Họ ngồi cạnh nhau rất lâu, cho đến khi lửa trại tàn dần.
Nguyệt Anh không ngủ được. Cô chui vào lều, nhưng tâm trí cô vẫn bị cuốn lấy bởi những lời nói và ánh mắt của Hoàng Minh. Cô biết, đêm nay là một bước tiến lớn.
Khoảng nửa đêm, Nguyệt Anh nghe thấy tiếng lều động đậy. Cô vén cửa lều ra.
Hoàng Minh đang ngồi bên ngoài, bên cạnh đống lửa đã gần tàn. Cậu ta không ngủ.
“Sao cậu chưa ngủ?” Nguyệt Anh hỏi nhỏ.
“Ngủ không được,” Hoàng Minh đáp. “Cậu vào ngủ đi. Ngoài này lạnh.”
Nguyệt Anh bò ra khỏi lều, ngồi xuống cạnh cậu ta. “Tớ cũng không ngủ được.”
Hoàng Minh lấy áo khoác của mình, đắp lên vai Nguyệt Anh. Hành động vô cùng tự nhiên và chu đáo.
“Hoàng Minh,” Nguyệt Anh khẽ gọi, “Nếu tớ nói, tớ thích cậu. Rất lâu rồi.”
Hoàng Minh nắm lấy bàn tay Nguyệt Anh đang đặt trên vai mình, siết nhẹ.
“Tớ biết,” Hoàng Minh nói. “Tớ đã biết từ rất lâu rồi.”
Nguyệt Anh cảm thấy nghẹt thở. Cậu ấy biết. Cậu ấy biết mà vẫn giữ khoảng cách.
“Vậy tại sao cậu…”
Hoàng Minh cắt lời cô, nhìn thẳng vào mắt cô dưới ánh trăng mờ nhạt.
“Tớ không giống Khang. Tớ không biết cách chăm sóc người khác. Tớ không biết cách hứa hẹn. Tớ sợ sẽ làm cậu thất vọng, Nguyệt Anh.” Hoàng Minh thú nhận, giọng điệu mang theo sự bất lực hiếm thấy.
“Tớ không cần những lời hứa,” Nguyệt Anh nói, dũng cảm đưa tay chạm vào má cậu ta. “Tớ chỉ cần cậu không đẩy tớ ra nữa.”
Hoàng Minh nhắm mắt lại trước cái chạm của cô. Khi cậu ta mở mắt ra, sự lạnh lùng đã hoàn toàn tan biến.
“Nguyệt Anh, tớ không dám hứa điều gì to lớn,” Hoàng Minh nói, bàn tay cậu ta nắm chặt lấy tay cô. “Nhưng tớ hứa… trong những ngày còn lại của thời học sinh này, tớ sẽ không bao giờ để cậu phải một mình.”
Đó không phải là một lời tỏ tình, nhưng đối với Nguyệt Anh, nó còn quý giá hơn bất cứ lời hẹn ước nào. Đó là lời hứa của một người sợ hãi sự ràng buộc, nhưng lại cam kết sự hiện diện.
Nguyệt Anh dựa đầu vào vai Hoàng Minh, hít hà mùi gỗ thông và khói lửa ấm áp từ người cậu ta. Cô đã có được điều cô mong muốn. Cô không hề biết rằng, chính lời hứa "không bao giờ để cậu phải một mình" này sẽ sớm bị thử thách bởi những lựa chọn và bí mật sắp đến.
Trong khi đó, ở thành phố, An Khang ngồi trong căn phòng trống của mình, nhìn vào chiếc vòng ba hạt cườm đang đặt trên bàn. Cậu ta đã hy sinh sự hiện diện của mình, để Nguyệt Anh có được cơ hội với người cô yêu.
"Hy vọng... cậu ấy sẽ không làm cậu khóc, Nguyệt Anh," An Khang thì thầm, bàn tay siết chặt chiếc vòng, như thể đang nắm giữ những mảnh vỡ của trái tim mình.