MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạn Cùng Phòng Bí ẨnChương 4: Những ngày khó quên

Bạn Cùng Phòng Bí Ẩn

Chương 4: Những ngày khó quên

1,026 từ · ~6 phút đọc

Ngày thứ tư ở thành phố bắt đầu với những tia nắng nhè nhẹ lọt qua rèm cửa sổ. Lâm Thanh Vy chậm rãi mở mắt, ánh sáng chiếu lên gương mặt cô khiến cô cảm thấy dễ chịu. Cô quay sang nhìn Linh, người bạn cùng phòng vẫn đang ngủ yên, tóc đen mượt rủ xuống vai, gương mặt nghiêm nghị nhưng thanh thoát. Một lần nữa, trái tim cô khẽ rung lên, cảm giác vừa tò mò vừa thích thú lại trỗi dậy.

Cô ngồi dậy, nhẹ nhàng xếp chăn, sợ động tay sẽ đánh thức Linh. Nhưng anh bất ngờ mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, rồi khẽ nhếch môi. Thanh Vy đỏ mặt, cúi đầu, vội vàng chuẩn bị cho buổi sáng. Cô tự nhủ: “Anh Linh… sao mà lúc nào cũng khiến mình rối trí nhỉ?”

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô ra bếp chuẩn bị bữa sáng. Không khí trong phòng trọ nhỏ trở nên ấm áp với ánh nắng xuyên qua cửa sổ. Cô bật bếp, đổ dầu vào chảo, thái rau và chuẩn bị nguyên liệu. Bỗng, khi cô đang đảo trứng, chảo bị nghiêng, một phần trứng và dầu bắn ra khắp quần áo cô. Thanh Vy giật bắn, giọng hét lên: “Á… trời ơi!”

Anh Linh đứng dậy từ ghế, bước tới nhấc chảo và vội nhặt những gì rơi xuống sàn. Giọng anh trầm nhưng dịu dàng: “Cẩn thận hơn, phòng nhỏ, dễ xảy ra tai nạn.”

Thanh Vy đỏ mặt, cúi xuống nhặt đồ, vừa bối rối vừa thấy ấm lòng. “Anh… anh Linh… cảm ơn…” cô nói lắp bắp. Linh chỉ gật nhẹ, rồi quay về chỗ ngồi, ánh mắt thỉnh thoảng liếc cô.

Buổi sáng hôm đó, Thanh Vy quyết định ra ngoài mua thêm vài thứ lặt vặt. Cô khoác áo khoác, túi đồ trong tay, bước xuống phố. Con đường đông đúc khiến cô cảm thấy vừa háo hức vừa căng thẳng. Khi đang đi, một đứa trẻ chạy vụt qua, suýt va vào cô, khiến túi đồ rơi xuống đất. Thanh Vy hốt hoảng cúi xuống nhặt thì Linh xuất hiện, chộp lấy túi đồ trước khi nó chạm đất.

“Đi chậm thôi, đông người mà,” Linh nói, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.

Cô đỏ mặt, thầm nghĩ: “Anh ấy… luôn xuất hiện đúng lúc… và khiến tim mình đập nhanh.”

Trở về phòng, Thanh Vy bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc. Cô thấy căn phòng nhỏ trở nên ấm áp hơn sau những ngày qua. Linh vẫn ngồi đọc sách, thi thoảng lướt mắt nhìn cô. Cô thầm nghĩ: “Anh ấy… không nói nhiều, nhưng sự quan tâm của anh thì rõ ràng vô hình.”

Buổi chiều, một tình huống bất ngờ xảy ra. Thanh Vy nhận được một cuộc gọi từ công ty cũ, mời cô tới phỏng vấn một vị trí part-time. Cô vui mừng nhưng cũng lo lắng, không biết nên từ chối hay nhận lời. Cô thầm nghĩ: “Nếu mình nhận, có thể vừa học vừa làm, lại quen thêm môi trường mới… Nhưng nếu Linh không thích ồn ào, liệu có ổn không?”

Khi cô đang phân vân, Linh bước vào, ánh mắt dõi theo cô. Thanh Vy thở dài, định nói ra, nhưng ngập ngừng: “Anh… anh Linh… em nhận được lời mời đi phỏng vấn part-time…”

Linh ngẩng đầu, đôi mắt nhìn cô chăm chú: “Vậy sao? Em muốn đi chứ?”

Cô gật: “Ừ… nhưng không biết liệu có ổn với anh không…”

Anh nhíu mày, nhưng giọng trầm ấm: “Em làm gì cũng được, miễn em cảm thấy ổn. Tôi… sẽ không can thiệp.”

Thanh Vy đỏ mặt, lòng vừa ấm áp vừa bối rối. Cô nghĩ: “Anh ấy… dường như quan tâm mình theo cách riêng, nhưng lại không muốn ép buộc…”

Buổi tối, họ cùng nhau chuẩn bị bữa tối. Thanh Vy thử nấu món mì xào mới, còn Linh nhẹ nhàng giúp đỡ. Những lúc tay chạm tay, cả hai đều cảm thấy tim đập nhanh nhưng không ai rút tay. Không gian nhỏ bé, ấm áp, ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt họ, khiến khoảnh khắc trở nên lãng mạn nhưng tự nhiên.

Khi bữa tối xong, Thanh Vy rửa chén còn Linh cầm nồi, cùng nhau dọn dẹp. Một vài lần, tay họ va chạm khi nhặt đồ, khiến trái tim cô rộn ràng. Anh nhếch môi một chút, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Thanh Vy lặng lẽ cúi đầu, cảm giác vừa bối rối vừa hạnh phúc.

Sau khi dọn xong, họ ngồi cạnh nhau xem một bộ phim nhẹ nhàng trên laptop. Thanh Vy dựa vào mép giường, Linh ngồi sát cạnh. Không khí im lặng nhưng thoải mái, đôi lúc ánh mắt họ chạm nhau khiến cả hai đỏ mặt. Thanh Vy thầm nghĩ: “Ngày thứ tư… thật sự đáng nhớ. Anh Linh… sao mà khiến tim mình rung động đến vậy…”

Khi chuẩn bị đi ngủ, Linh quay lại, giọng trầm: “Ngủ ngon… nhớ khóa cửa cẩn thận.”

Thanh Vy đỏ mặt, đáp: “Vâng… ngủ ngon, anh Linh…”

Trước khi nhắm mắt, cô nhớ lại cả ngày với những khoảnh khắc bất ngờ: những lần tai nạn bếp, đám trẻ con trên phố, ánh mắt quan tâm của Linh, những cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Cảm giác vừa bối rối vừa thích thú lan tỏa khắp người, khiến cô khó ngủ.

Trong giấc ngủ, Linh cũng lặng lẽ theo dõi cô từ phía giường, ánh mắt trầm lắng. Anh chưa từng nói ra lời yêu thương, nhưng ánh mắt, hành động nhỏ nhặt đủ để cô cảm nhận được sự quan tâm. Một sợi dây vô hình đang kết nối hai con người trẻ tuổi, mở ra một chương mới đầy bất ngờ, ngọt ngào và tò mò phía trước.

Ngày thứ tư khép lại, để lại trong lòng Thanh Vy và Linh nhiều cảm xúc khó tả: vừa tò mò, vừa thích thú, vừa bối rối. Tình cảm vẫn chưa được nói ra, nhưng những hành động nhỏ, ánh mắt thoáng qua đã bắt đầu dệt nên một mối liên kết tinh tế, khiến cả hai không thể rời mắt khỏi nhau.