MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Di Ngôn Không ChữChương 15: Điểm tựa giữa bão

Bản Di Ngôn Không Chữ

Chương 15: Điểm tựa giữa bão

542 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm hỗn loạn tại hội nghị y khoa quốc tế, thành phố S không hề yên bình như người ta tưởng. Dù Lâm Viễn đã bị bắt, nhưng những thế lực đứng sau hắn bắt đầu thực hiện một cuộc càn quét truyền thông và pháp lý quy mô lớn nhằm biến Tần Liêm và Úc Thanh thành những kẻ khủng bố có vũ trang. Lệnh bắt giữ khẩn cấp được ban hành đối với cả hai. Trong phút chốc, từ những người hùng thầm lặng, họ trở thành những kẻ đào tẩu bị truy nã gắt gao nhất.

Giữa cơn bão tố của dư luận và sự truy đuổi của các đơn vị đặc nhiệm bị mua chuộc, Tần Liêm đưa Úc Thanh lánh nạn tại một căn hầm cũ nằm dưới xưởng đóng tàu bỏ hoang ở phía Nam thành phố. Nơi đây ẩm thấp, nồng mùi rỉ sét và dầu máy, nhưng lại là điểm tựa duy nhất giúp họ có chút thời gian nghỉ ngơi. Tần Liêm kiểm tra lại các thiết bị liên lạc cuối cùng, khuôn mặt anh hằn lên sự mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắt đá như một thanh gươm chưa bao giờ biết lùi bước.

Úc Thanh ngồi trên một kiện hàng gỗ, tay vẫn nắm chặt chiếc túi cứu thương chứa mẫu bằng chứng cuối cùng – ống tiêm dịch chiết nấm tím mà anh tước được từ tay Lâm Viễn. Anh nhìn Tần Liêm đang bận rộn gia cố cửa hầm, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Vì anh, vì sự thật mà anh theo đuổi, người đàn ông kiêu hãnh này đã đánh mất tất cả danh dự và sự nghiệp. Úc Thanh bước tới từ phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng Tần Liêm, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn còn vương mùi khói súng.

Tần Liêm dừng mọi cử động, anh xoay người lại, ôm trọn Úc Thanh vào lòng. Trong bóng tối lờ mờ của căn hầm, chỉ có tiếng nhịp tim của hai người đập rộn ràng hòa quyện vào nhau. Tần Liêm nâng cằm Úc Thanh lên, nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự thấu hiểu và kiên định của anh. Anh nói bằng giọng trầm thấp nhưng vô cùng vững chãi, rằng dù thế giới ngoài kia có sụp đổ, dù tất cả đều quay lưng, anh vẫn sẽ là bức tường thành cuối cùng che chở cho Úc Thanh. Điểm tựa của họ lúc này không phải là căn hầm kiên cố, mà chính là sự hiện diện của đối phương.

Nụ hôn của họ nổ ra giữa bóng tối, nồng nàn và chất chứa nỗi khao khát sống mãnh liệt. Đó là nụ hôn của hai con người đang đứng bên bờ vực, tìm thấy sự cứu rỗi duy nhất trong hơi thở của người mình yêu. Sự thăng hoa cảm xúc ở chương này không nằm ở những lời thề non hẹn biển, mà nằm ở sự im lặng đồng cam cộng khổ, ở cái nắm tay siết chặt khi nghe tiếng còi xe cảnh sát hú vang phía xa. Họ là điểm tựa duy nhất của nhau giữa cơn bão tố đen tối nhất của cuộc đời.