Ngay sau khi Tom gắn Scepter Shard – biểu tượng của Quyền Lực và Kiểm Soát – vào Bản Đồ Đồng Zenith, một sự im lặng chết chóc bao trùm hầm mộ Obsidian. Không còn tiếng xích sắt, không còn tiếng gầm của Titan. Chỉ còn sự hiện diện tuyệt đối của một ý chí vượt trội.
Một giọng nói lạnh lẽo và đầy uy quyền vang lên, không thông qua bộ đàm hay không khí, mà trực tiếp trong tâm trí họ – đó là Orion’s Shadow, không còn là một tiếng vọng xa xôi hay sự thao túng, mà là một sự giao tiếp trực tiếp, mạnh mẽ và rõ ràng. Hắn ta đã biết về sự hiện diện của họ, về chiến thắng của họ và việc họ thu thập được các mảnh Thần Lực.
"Những người bảo vệ nhỏ bé. Các ngươi thông minh. Các ngươi đã tìm thấy sự thật mà các vị thần của Olympus cố gắng che giấu," Shadow nói, giọng hắn vừa như sấm sét quyền năng vừa như lời thì thầm dụ dỗ. "Các ngươi khao khát điều gì? Sự Công Bằng? Sự Công Nhận? Ta biết thế giới thực đã lãng quên các ngươi và những câu chuyện lớn. Các ngươi sẽ mãi mãi là những kẻ vô danh, những người hùng không được ghi danh."
Giọng nói của hắn vang vọng, đánh thẳng vào sự bất mãn sâu kín nhất của mỗi thành viên, vào những khao khát thầm kín mà họ hiếm khi dám thừa nhận:
- Với Leo, Shadow thì thầm về những công trình nghiên cứu bị bỏ qua, những phát minh bị coi là viển vông. "Ngươi xứng đáng là nhà kiến tạo vũ trụ, không phải là một cậu bé bị mắc kẹt với bảng điểm trung học. Hãy tạo ra các định luật mới, nơi logic của ngươi là luật pháp tối cao." Leo cảm thấy sự khao khát được công nhận trí tuệ và quyền lực để định hình thực tại theo lý thuyết hoàn hảo của mình.
- Với Tom, Shadow vẽ nên viễn cảnh về một thế giới được xây dựng lại, nơi mọi vật chất đều phục tùng công nghệ. "Scepter và Aegis là của ngươi. Ngươi sẽ là vị thần của sự Sắp xếp vật chất, nơi không có máy móc nào lỗi thời, không có hệ thống nào bị phá vỡ. Ngươi sẽ làm chủ vật lý." Tom cảm thấy sự cám dỗ của một thế giới tôn vinh công nghệ và sự kiểm soát hoàn hảo.
- Với Maya, Shadow nhẹ nhàng trấn an về sự cô độc. "Ngươi là người thấu hiểu. Trong trật tự mới của ta, không có nỗi đau bị che giấu, không có cảm xúc nào bị xem thường. Ngươi sẽ là Thần Thấu Cảm, người dẫn dắt linh hồn. Không bao giờ còn phải chịu sự thờ ơ của thế giới thực nữa." Maya khao khát một nơi mà cảm xúc được tôn trọng và sự nhạy cảm của cô là sức mạnh tối cao.
Hắn đưa ra lời đề nghị cám dỗ nhất: "Hãy giúp ta phá vỡ tấm màn cuối cùng của các Cõi Vô Định. Khi ta tái lập Thời đại Vàng, các ngươi sẽ là những vị thần bất tử của trật tự mới. Các ngươi sẽ được tôn vinh, tên tuổi các ngươi sẽ được khắc lên các vì sao. Sức mạnh của Aegis và Scepter là của các ngươi. Hãy chọn trở thành người tạo ra trật tự, chứ không phải là nô lệ của thực tại đang chết dần này."
Cả ba cảm thấy sự cám dỗ mạnh mẽ, là sự thừa nhận mà họ chưa từng nhận được. Tuy nhiên, lời cảnh báo của Lão Quản Thủ về việc trở thành "những con tốt" và nỗi đau thuần khiết của Siren đã cắm rễ vào tâm trí họ. Họ nhận ra rằng, trật tự của Shadow được xây dựng trên sự lãng quên, sự hủy diệt những gì đã có – một sự cân bằng sai lệch.
Leo, nắm chặt Bản Đồ Đồng Zenith, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng tinh thần, mặc dù không nói thành lời, chỉ là ý chí kiên định: “Trật tự của sự hủy diệt không phải là trật tự. Sự công nhận phải được giành lấy, không phải được ban tặng.” Tom và Maya đồng loạt gật đầu.
Họ đã chọn. Họ sẽ không phản bội thế giới của mình, dù nó có thờ ơ với họ đến đâu