Thành phố A những ngày cận kề đêm công diễn mang một vẻ đẹp lộng lẫy nhưng đầy bất an. Những ánh đèn màu rực rỡ giăng mắc khắp các nẻo đường dẫn đến nhà hát trung tâm, nhưng ẩn sâu dưới vẻ hào nhoáng ấy là những dòng chảy ngầm của sự hận thù đang chực chờ bùng nổ. Tại biệt thự họ Thẩm, bầu không khí không còn sự bình yên của những ngày dưỡng thương. Sự xuất hiện của chiếc nơ đen tang tóc đã đặt toàn bộ nơi này vào trạng thái cảnh giác cao độ.
Hạ Nam Diệp ngồi trong phòng nhạc, đôi mắt cậu đăm đắm nhìn ra khoảng sân vườn mờ tối qua khung cửa sổ. Cánh tay trái vẫn treo trước ngực, mang lại một cảm giác nặng nề không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Cậu cảm thấy mình giống như một người đang đứng giữa một sân khấu lớn, xung quanh là bóng tối dày đặc và cậu biết chắc chắn có một họng súng đang nhắm vào mình, nhưng không biết nó nằm ở đâu.
"Lại đang suy nghĩ vẩn vơ rồi."
Giọng nói của Thẩm Nhất Chu vang lên từ phía cửa, mang theo hơi lạnh của sương đêm. Anh bước vào, trên tay cầm một tách sữa nóng, nhẹ nhàng đặt lên bàn cạnh chỗ Nam Diệp ngồi. Anh đã cởi bỏ chiếc áo khoác vest, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng mở cúc cổ, trông anh có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc lẹm như một thanh kiếm vừa được tôi rèn.
Nam Diệp khẽ thở dài, cậu nhận lấy tách sữa, hơi ấm từ nó xoa dịu đôi bàn tay đang lạnh ngắt. "Nhất Chu, tôi không sợ cho bản thân mình. Nhưng nếu vì tôi mà anh gặp nguy hiểm, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình. Lâm Tử Ngôn không còn là một nghệ sĩ ghen tị thông thường nữa, gã đã thực sự hóa điên rồi."
Thẩm Nhất Chu ngồi xuống bên cạnh cậu, anh với tay lấy chiếc điều khiển, rèm cửa tự động khép lại, cắt đứt sự liên kết với bóng đêm bên ngoài. Anh xoay người Nam Diệp lại, để cậu đối diện trực tiếp với mình.
"Nam Diệp, nghe tôi nói. Trong thế giới của tôi, không có chỗ cho sự sợ hãi. Nếu tôi sợ hãi, tôi đã không thể đứng trên bục chỉ huy để dẫn dắt hàng trăm con người. Kẻ hèn nhát chỉ tấn công từ bóng tối vì chúng không đủ ánh sáng để đối mặt với chúng ta." Anh đưa tay vuốt nhẹ gò má gầy của cậu. "Cảnh sát đã xác định được tung tích của tên tài xế đó. Hắn đang lẩn trốn trong một khu ổ chuột phía Tây. Mọi chuyện sẽ kết thúc trước khi buổi diễn bắt đầu."
"Nhưng còn Lâm Tử Ngôn? Gã vẫn nhởn nhơ ngoài kia..."
"Gã sẽ phải trả giá bằng thứ mà gã coi trọng nhất: danh dự và sự nghiệp." Thẩm Nhất Chu lấy từ trong túi ra một thiết bị lưu trữ nhỏ. "Đây là hồ sơ gốc mà gã đã đánh cắp từ bệnh viện hai năm trước, cùng với những đoạn ghi âm gã mua chuộc nhân chứng. Tôi đã có đủ bằng chứng để tống gã vào tù ngay lập tức. Nhưng tôi muốn gã phải chứng kiến sự trở lại của cậu trước đã. Đó mới là đòn trừng phạt tàn khốc nhất."
Đêm đó, một sự cố bất ngờ xảy ra làm đảo lộn mọi sự chuẩn bị. Hệ thống điện của biệt thự đột ngột bị cắt đứt. Cả căn nhà chìm vào một màu đen sâu thẳm. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của Nam Diệp trong bóng tối.
"Nhất Chu!" Nam Diệp thảng thốt gọi.
"Tôi ở đây. Đừng cử động." Thẩm Nhất Chu ngay lập tức áp sát vào cậu, một tay giữ lấy vai Nam Diệp, tay kia rút ra một chiếc đèn pin nhỏ.
Ánh đèn pin quét qua căn phòng, phản chiếu lên những phím đàn dương cầm đen trắng, tạo nên những cái bóng dài ngoằn ngoèo trên tường. Từ phía dưới lầu, tiếng kính vỡ tan tành vang lên khô khốc, theo sau đó là những tiếng bước chân nặng nề đang tiến lên cầu thang.
Thẩm Nhất Chu ra hiệu cho Nam Diệp giữ im lặng. Anh dẫn cậu vào phía sau chiếc tủ sách lớn bằng gỗ sồi — một hầm trú ẩn nhỏ mà anh đã chuẩn bị từ trước cho những tình huống khẩn cấp.
"Vào trong đó và khóa cửa lại. Dù nghe thấy bất cứ tiếng động gì cũng không được ra ngoài cho đến khi tôi gọi, cậu hiểu chứ?" Thẩm Nhất Chu thì thầm, giọng anh lạnh băng nhưng đầy quyết đoán.
"Không! Anh không được đi một mình!" Nam Diệp siết chặt lấy tay anh. "Bọn chúng có vũ khí, anh không thể..."
Thẩm Nhất Chu đặt một nụ hôn nhanh nhưng nồng cháy lên môi Nam Diệp, như một lời hứa chắc chắn sẽ trở về. "Tôi là chủ nhân của ngôi nhà này. Không kẻ nào được phép làm loạn ở đây. Nghe lời tôi, Nam Diệp. Tôi cần cậu an toàn để ngày mai chơi bản giao hưởng của chúng ta."
Anh đẩy cậu vào trong hầm trú ẩn và đóng cửa sập lại. Nam Diệp ngồi bó gối trong không gian chật hẹp, tối tăm. Tai phải của cậu áp sát vào vách gỗ, cố gắng lắng nghe những gì đang xảy ra bên ngoài.
Qua những kẽ hở nhỏ, Nam Diệp nghe thấy tiếng đổ vỡ của đồ sứ, tiếng gầm gừ của những gã đàn ông lạ mặt. Và rồi, giọng nói của Lâm Tử Ngôn vang lên, xé toạc bầu không khí yên lặng.
"Thẩm Nhất Chu! Anh đừng trốn nữa. Tôi biết anh và thằng điếc đó đang ở đây. Ra đây và đưa cho tôi tập hồ sơ đó, tôi sẽ để các người được chết một cách thanh thản!"
Tiếng bước chân của Lâm Tử Ngôn vang lên ngay trong phòng nhạc. Nam Diệp nín thở, nước mắt trào ra vì sợ hãi cho Thẩm Nhất Chu. Cậu nghe thấy tiếng Thẩm Nhất Chu cất lên, bình thản và đầy uy quyền ngay phía sau Lâm Tử Ngôn.
"Cậu tưởng cắt điện và đột nhập vào nhà tôi là có thể giải quyết được vấn đề sao, Tử Ngôn? Cậu quả thực đã hết thuốc chữa rồi."
"Mày câm miệng lại!" Lâm Tử Ngôn hét lên. Nam Diệp nghe thấy tiếng kim loại va chạm — tiếng của một con dao hoặc một thứ vũ khí gì đó tương tự. "Anh đã hủy hoại tôi! Anh đã tước đi tất cả mọi thứ của tôi để trao cho thằng phế vật đó! Tại sao? Tôi đã phục vụ anh, đã làm theo mọi yêu cầu của anh suốt bao nhiêu năm qua!"
"Cậu phục vụ tôi nhưng cậu không phục vụ âm nhạc," Thẩm Nhất Chu lạnh lùng đáp trả. "Thứ âm nhạc của cậu đầy rẫy sự dối trá và hận thù. Ngay cả khi không có Nam Diệp, cậu cũng sẽ tự hủy hoại chính mình."
Một cuộc xô xát dữ dội nổ ra. Nam Diệp nghe thấy tiếng bàn ghế bị xê dịch, tiếng kêu đau đớn và tiếng thở dốc. Cậu không thể ngồi yên được nữa. Trái tim cậu như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Cậu biết tay trái mình không thể dùng được, nhưng cậu không thể để Thẩm Nhất Chu chiến đấu một mình.
Nam Diệp mò mẫm trong bóng tối của hầm trú ẩn, cậu tìm thấy một chiếc chân nến bằng đồng nặng nề mà Thẩm Nhất Chu đã để sẵn ở đó làm vũ khí phòng thân. Cậu đẩy nhẹ cửa sập, bước ra ngoài.
Ánh trăng nhợt nhạt từ cửa sổ vỡ hắt vào, soi rõ cảnh tượng trong phòng nhạc. Thẩm Nhất Chu đang vật lộn với tên tài xế lực lưỡng — kẻ đã gây tai nạn năm xưa. Tên tài xế đang cố gắng bóp cổ anh, trong khi Lâm Tử Ngôn đứng gần đó, tay cầm một con dao sắc lẹm, đôi mắt điên cuồng đang nhắm vào lưng Thẩm Nhất Chu.
"Nhất Chu! Cẩn thận phía sau!" Nam Diệp hét lên bằng tất cả sức bình sinh.
Lâm Tử Ngôn giật mình quay lại. Thấy Nam Diệp bước ra, gã cười gằn: "Hóa ra mày ở đây. Tốt lắm, để tao tiễn cả hai đứa bây đi cùng một lúc!"
Lâm Tử Ngôn lao về phía Nam Diệp. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Nam Diệp không hề lùi bước. Cậu dùng bàn tay phải duy nhất cầm chiếc chân nến đồng, dồn hết sức lực và sự uất ức của hai năm qua vào một cú vụt duy nhất.
Bốp!
Chiếc chân nến trúng ngay vào cổ tay cầm dao của Lâm Tử Ngôn. Con dao rơi xuống sàn gỗ, phát ra tiếng kêu lạnh lẽo. Lâm Tử Ngôn ôm tay rên rỉ.
Cùng lúc đó, Thẩm Nhất Chu với kỹ năng của một người từng luyện võ thuật thời trẻ, đã lật ngược thế cờ. Anh dùng một đòn khóa tay khiến tên tài xế ngã nhào ra sàn, đầu đập vào cạnh đàn dương cầm bất tỉnh nhân sự.
Tiếng còi xe cảnh sát từ xa vang lên, rền rĩ và ngày càng gần. Thẩm Nhất Chu hít một hơi thật sâu, anh tiến lại gần, đá văng con dao ra xa và ghì chặt Lâm Tử Ngôn xuống sàn nhà.
"Mọi chuyện kết thúc rồi, Tử Ngôn."
Đèn điện trong biệt thự đột ngột sáng trở lại. Ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu rọi lên cảnh tượng hỗn loạn. Nam Diệp đứng đó, hơi thở dồn dập, chiếc chân nến vẫn nắm chặt trong tay phải, trong khi cánh tay trái của cậu bắt đầu rỉ máu qua lớp băng bột vì cử động quá mạnh.
Thẩm Nhất Chu buông Lâm Tử Ngôn ra cho lực lượng cảnh sát vừa ập vào. Anh lao đến bên Nam Diệp, đôi mắt tràn đầy sự hốt hoảng khi thấy vết máu trên tay cậu.
"Nam Diệp! Cậu có sao không? Tôi đã bảo cậu ở trong đó mà!" Anh mắng cậu, nhưng đôi tay lại run rẩy khi chạm vào vai cậu.
Nam Diệp buông chiếc chân nến xuống, cậu ngã quỵ vào lòng anh, nước mắt giàn giụa. "Tôi không thể để anh một mình... Nhất Chu, tôi sợ lắm..."
Thẩm Nhất Chu ôm chặt lấy cậu, mặc kệ sự chứng kiến của cảnh sát và những nhạc công đang chạy đến. Anh vùi đầu vào cổ cậu, hít hà mùi hương quen thuộc để trấn an bản thân. "Đồ ngốc này... cậu vừa cứu mạng tôi đấy, cậu biết không?"
Lâm Tử Ngôn bị giải đi trong sự nhục nhã. Khi đi ngang qua hai người, gã ngẩng đầu nhìn Nam Diệp bằng đôi mắt chứa đầy sự tuyệt vọng. Gã đã mất tất cả. Không còn sự nghiệp, không còn danh dự, và giờ đây là cả sự tự do. Sự thật về vụ tai nạn năm xưa đã hoàn toàn được phơi bày dưới ánh sáng của công lý.
Sau khi bác sĩ riêng của gia đình đến kiểm tra và băng bó lại vết thương cho Nam Diệp, căn biệt thự dần lấy lại sự yên tĩnh vốn có. Tuy nhiên, vết thương ở cánh tay trái của Nam Diệp đã bị nứt ra, và cơn đau lại bắt đầu hành hạ cậu.
"Ngày mai là buổi công diễn rồi," Nam Diệp thầm thì khi đang nằm trên sofa, nhìn Thẩm Nhất Chu đang dọn dẹp những mảnh vỡ của lọ hoa. "Cánh tay này... liệu tôi có chơi nổi không?"
Thẩm Nhất Chu dừng tay, anh đi lại ngồi bên cạnh cậu. Anh cầm lấy bàn tay phải của Nam Diệp, nhẹ nhàng hôn lên từng ngón tay. "Cậu đã dùng bàn tay này để bảo vệ tôi. Nó không còn là đôi tay của một nghệ sĩ bình thường nữa, nó là đôi tay của một chiến binh. Nam Diệp, tối mai, dù cậu chỉ gõ được một nốt nhạc, cả thế giới cũng sẽ phải đứng dậy vì cậu."
Đêm đó, họ không ngủ. Họ ngồi bên nhau trong phòng nhạc đã được dọn dẹp sạch sẽ. Thẩm Nhất Chu ngồi vào đàn, anh dùng tay trái của mình và tay phải của Nam Diệp để cùng nhau chơi một đoạn trong "Bản giao hưởng không màu".
Sự hòa quyện giữa hai bàn tay, giữa hai con người đã cùng nhau đi qua bóng tối của cái chết, tạo nên một thứ âm thanh linh thiêng và thuần khiết đến lạ thường. Những nốt nhạc dưới bóng đêm không còn mang màu sắc của sự đe dọa, chúng trở thành những ngọn nến dẫn lối cho họ đến với vinh quang.
"Tôi đã chuẩn bị một món quà cho cậu vào ngày mai," Thẩm Nhất Chu nói khi bản nhạc kết thúc.
"Quà gì vậy anh?"
"Cậu sẽ biết khi bước lên sân khấu. Đó là điều mà tôi đã giữ kín suốt mười năm qua, chỉ để dành cho một người duy nhất xứng đáng với nó."
Nam Diệp nhìn anh, trái tim cậu tràn đầy sự tò mò và cảm động. Cậu không biết món quà đó là gì, nhưng cậu biết rằng với Thẩm Nhất Chu ở bên cạnh, sân khấu ngày mai sẽ không còn là một nơi phán xét khắc nghiệt. Nó sẽ là nơi tình yêu của họ được thăng hoa, nơi những nốt nhạc rướm máu sẽ nở hoa thành những đóa bách hợp rực rỡ nhất.
Sáng hôm sau, cả thành phố A rúng động trước tin tức Lâm Tử Ngôn bị bắt vì tội giết người không thành và dàn dựng vụ tai nạn hai năm trước. Vé của buổi công diễn "Bản giao hưởng không màu" vốn dĩ đã cháy hàng, nay lại càng trở nên vô giá. Người ta không chỉ đến để nghe nhạc, họ đến để chứng kiến sự trỗi dậy của một thiên tài và sự sụp đổ của một kẻ giả dối.
Hạ Nam Diệp đứng trước gương, mặc bộ âu phục đen đã được chỉnh sửa lại để che đi phần băng bó ở tay trái một cách tinh tế. Cậu nhìn thấy hình ảnh của mình: một chàng trai thanh mảnh, u sầu nhưng đôi mắt chứa đựng một sức mạnh không gì lay chuyển được.
Cậu không còn nghe thấy những tiếng xì xào độc địa. Cậu không còn nghe thấy tiếng kim loại va chạm trong giấc mơ. Cậu chỉ nghe thấy tiếng nhịp tim của Thẩm Nhất Chu đang đập nhịp nhàng ở phòng bên cạnh.
Bản giao hưởng không màu đã sẵn sàng để vang lên. Và lần này, nó sẽ không chỉ dành cho thính giác, nó dành cho tất cả những ai đã từng bị tổn thương và vẫn dám mơ về ánh sáng.