MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)Chương 320

Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)

Chương 320

631 từ · ~4 phút đọc

Cuối cùng, ông cụ Diệp làm tiêu hao sức mạnh ở ngón tay của Trần Triệu Dương.

Chỉ là ông ta cũng trở nên vô cùng thảm hại, nhất là hai †ay càng thêm sưng tấy.

Về phần quần áo trên người ông cụ Diệp thì vô cùng xộc xệch, đâu còn vẻ uy nghiêm rạng rỡ trước đó.

Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này đều há hốc mồm.

Bọn họ không ngờ Trần Triệu Dương lại đánh ông cụ Diệp. thành bộ dáng này, hơn nữa còn chiếm được thế thượng phong.

Ngoài người nhà họ Diệp đang đau khổ nhất ra thì còn có người mở sàn cá cược, nếu không có ai đặt cược Trần Triệu Dương thẳng thì chắc chản gã sẽ kiếm được rất nhiều tiền, nhưng vừa rồi có người đã đặt cược 250 triệu cho Trần Triệu Dương thẳng.

Vốn dĩ gã ta nghĩ rằng người ta đã đem tiền đến tặng không cho mình, nhưng bây giờ có vẻ như điều này lại là đang lấy mạng gã.

Phải biết, đây là một ăn một trăm, mặc dù lần này, tiền cược cho Trần Triệu Dương thẳng ít hơn nhiều, nhưng cũng là một con số khổng lồ.

Đương nhiên Trần Triệu Dương không hề biết suy nghĩ của những người bên dưới, sau khi thi triển xong chiêu thức, anh đứng chắp tay sau lưng, trong mắt tràn đầy thất vọng.

Vốn nghĩ rằng mình có thể đánh một trận thỏa thích, nhưng giờ có vẻ như phải thất vọng rồi.

“Cậu... Cậu cũng là thiên tiên đại thành sao?”, ông cụ Diệp nói với đôi môi run rẩy mà vẫn giữ được bình tĩnh.

Cái gì? Khi những người xung quanh nghe ông cụ Diệp nói vậy, bọn họ đều trợn tròn mắt, nhìn Trần Triệu Dương đầy hoài nghi.

Phải biết rằng ông cụ Diệp đã gần 80 tuổi rồi mới đạt được thiên tiên đại thành.

Nhưng Trần Triệu Dương, ở tuổi đôi mươi, đã đạt được trình độ đó rồi.

Đây chẳng phải là thiên tài võ thuật sao? Thật là kinh khủng rồi.

Vào lúc này, không ai còn nghĩ Trần Triệu Dương là kẻ yếu nữa, vốn dĩ đám người xung quanh còn đang giễu cợt anh không ngừng, nhưng giờ thì không một ai dám ho he gì.

Trần Triệu Dương cũng không thừa nhận lời nói của Diệp Thiên Nam bởi vì anh quả thực không phải thiên tiên đại thành, mặc dù anh sớm đã có thể đạt đến mức độ đó.

“Lão già, xem ra chiêu thức võ công mạnh nhất của ông cũng chả có tác dụng gì nhỉ. Nếu như ông chỉ có một chiêu này thôi thì chấp nhận thua đi”, Trần Triệu Dương nhìn Diệp Thiên Nam, trên mặt lộ ra một chút giễu cợt.

“Trần Triệu Dương, tôi nhận thua, vậy ân oán của nhà họ Diệp với cậu chấm dứt ở đây, sau này nước sông không phạm nước giếng”, Diệp Thiên Nam hít sâu một hơi, đành ngậm bồ hồn làm ngọt nói.

“Haha, lão già, đừng nói ông bế quan đến mê muội đầu óc rồi chớ?”, Trần Triệu Dương cảm thấy nực cười khi nghe Diệp Thiên Nam nói vậy.

Lão già Diệp Thiên Nam này thật đúng là không biết xấu hổ mà, đã bị đánh thành bộ dạng như vậy rồi còn muốn cho. qua dễ dàng thế.

“Thăng nhãi con, tôi nói thật cho cậu biết, lai lịch của nhà họ Diệp thế nào cậu không thể tưởng tượng được đâu, có thể hòa giải với chúng tôi, đó là may mắn của cậu”, Diệp Thiên Nam nghe Trần Triệu Dương nói thì tức đến tím cả người.