MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)Chương 470

Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)

Chương 470

574 từ · ~3 phút đọc

Lúc này, Trần Triệu Dương đột nhiên lao ra ngoài sân, đến khi lão Du đuổi theo ra, anh trực tiếp xoay người lại, ngưng tụ chân khí vào đôi tay. Tuy rằng không thi triển tuyệt kỹ gì cả, nhưng chân khí của Trần Triệu Dương là chân khí đồn nén, hơn hẳn những chân khí bình thường.

Tiếp đó, anh cứ thế xông lên.

Lão Du không ngờ là Trần Triệu Dương lại dám chọi cứng với mình, vốn dĩ lão ta còn cảm thấy sốt ruột khi không đuổi kịp Trần Triệu Dương nữa.

Dù sao Liệt Diễm Chưởng cũng không phải vô địch, năng lượng ngưng tụ trong hai bàn tay càng nhiều thì lão ta cũng càng tiêu hao nhiều chân khí, nếu Trần Triệu Dương cứ trốn mãi thì lão ta cũng chẳng đủ chân khí mà tiếp tục. Đến lúc đó, e răng năng lượng trên tay lão ta sẽ bị mất kiểm soát, lão †a cũng sẽ gặp vận rủi.

Tất nhiên là Trần Triệu Dương không biết những điều đó, cho dù biết thì có lẽ anh cũng sẽ nghĩ tới chuyện đánh tan năng lượng trong tay lão ta, nhỡ lan đến gần Dương Lệ thì phải làm sao?

"Rầm..."

Hai bàn tay đụng độ vào nhau, bộc phát ra dòng khí rợn người, tạt hết ra bốn phía xung quanh.

Sau đó, cả Trần Triệu Dương và lão Du đều bị đẩy lùi lại.

Bởi vì đứng ở trung tâm dòng khí nên áo của bọn họ bị dòng khí rạch nát.

Trần Triệu Dương còn đỡ, cơ bắp cuồn cuộn trên người chứng tỏ sức mạnh khủng khiếp của anh, và điều quan trọng nhất là trên người anh không có một vết thương nào cả.

Nhưng lão Du thì thê thảm vô cùng, chẳng những rách tung áo, mà trên người còn chẳng chịt vết thương. Đã thế sắc mặt lão ta còn hơi tái, rõ ràng đã bị thương khá nặng sau cú đụng độ vừa rồi.

"Sao mày đụng thẳng vào Liệt Diễm Chưởng của tao mà lại không bị thương? Không thể như thế được!", thấy Trần Triệu Dương vẫn lành lặn, còn mình thì lại bị thương, lão Du cảm thấy khó chịu.

"Thì mạnh thế đó, haizz, tôi cũng bất đắc dĩ lắm chứ”, Trần Triệu Dương lắc đầu, sau đó anh không chần chửừ gì cả, lập tức công kích ngay.

Dám ra tay với anh, vậy thì phải chuẩn bị sẵn sàng để hứng chịu mọi hậu quả.

Chính Trần Triệu Dương cũng không ngờ là chân khí dồn nén của mình lại lợi hại như thế, xem ra những gì lão già nói khi xưa là đúng, anh không

vội vàng đột phá, mà là dồn nén chân khí trong cơ thể, như vậy thì sức chiến đấu của anh sẽ mạnh hơn nhiều.

"Vừa rồi, nếu các người đi ngay thì có phải là yên thân không, cứ nhất quyết phải chọc tới tôi làm gì", Trần Triệu Dương läc đầu, sau đó lại tiếp tục tấn công lão Du.

"Lên cho tôi!", nhìn thấy hành động ấy của Trần Triệu Dương, lão Du cảm thấy hoảng hốt, lập tức ra lệnh cho sáu người mà bọn họ dẫn tới đây xông về phía Trần Triệu Dương.

Cùng lúc đó, lão Du túm lấy Vân Phụng Thiên, chạy thục mạng ra ngoài.