MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản năng yêuChương 3: VÙNG TỐI

Bản năng yêu

Chương 3: VÙNG TỐI

1,312 từ · ~7 phút đọc

Có những cuộc gặp gỡ không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng lại âm thầm thay đổi cách con người nhìn thế giới.

Sau buổi tối ở gallery, An nhận ra mình không còn nhìn Orion như một dự án truyền thông đơn thuần nữa. Nó giống một sinh thể sống, với nhịp thở riêng, luật lệ riêng, và những tầng bí mật mà người ngoài không thể chạm tới. Và ở trung tâm của sinh thể ấy, Khải hiện lên như một trục xoay vô hình – không cần xuất hiện quá nhiều, nhưng mọi chuyển động đều xoay quanh anh.

Buổi sáng hôm đó, An đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Thành phố còn chưa hoàn toàn tỉnh giấc, ánh nắng chiếu xiên qua lớp kính cao tầng, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn nhà. Không gian yên tĩnh hiếm hoi khiến cô cảm thấy đầu óc mình rõ ràng hơn, nhưng cũng đồng thời làm những suy nghĩ bị đè nén trở nên sắc nét hơn.

Cô mở lại bản kế hoạch truyền thông cho Orion. Những dòng chữ quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, như thể chúng không còn đủ để mô tả thứ thế giới mà cô vừa chạm tới. Trong đầu cô, hình ảnh Khải xuất hiện không phải như một người đàn ông cụ thể, mà như một biểu tượng – của quyền lực, của kiểm soát, của những thứ không thể gọi tên.

An khẽ nhíu mày. Cô không thích cảm giác này.

Cô không thích việc một người lạ có thể len vào suy nghĩ của mình dễ dàng đến vậy.

Buổi trưa, Linh kéo An ra quán cà phê quen gần công ty. Quán nằm ở góc phố nhỏ, không quá đông, đủ yên tĩnh để người ta có thể nói chuyện mà không cần hạ giọng.

“Dạo này em có vẻ khác,” Linh vừa khuấy ly cà phê vừa nói, ánh mắt tò mò.

“Khác thế nào?” An hỏi.

“Ít nói hơn. Mà cũng… trầm hơn.” Linh nghiêng đầu nhìn cô. “Có phải vì dự án Orion không?”

An im lặng một nhịp. “Chắc vậy.”

Linh cười nhẹ. “Nghe nói phía đối tác rất khó chịu. Có người bảo người đứng đầu Orion không thích bị người khác nhìn thấu.”

An khẽ siết tay quanh tách cà phê. “Ai nói vậy?”

“Giới truyền thông thôi. Mấy người từng làm việc với họ đều nói thế.” Linh nhìn cô, giọng hạ thấp hơn. “Em gặp anh ta rồi mà, cảm giác thế nào?”

An nhớ lại ánh mắt Khải trong gallery, nhớ cách anh đặt câu hỏi không phải để nghe câu trả lời, mà để nhìn phản ứng của cô. “Anh ta không giống những gì người ta kể,” cô nói.

“Không giống là sao?”

“Không phải kiểu người dễ đọc.” An dừng lại một chút. “Và cũng không phải kiểu người dễ quên.”

Linh bật cười. “Nghe nguy hiểm nhỉ.”

An không đáp. Cô biết Linh nói đùa, nhưng trong lòng cô, từ “nguy hiểm” lại mang một ý nghĩa rất thật.

Chiều hôm đó, An nhận được một tin nhắn ngắn từ một số lạ.

Tối nay, nếu em rảnh, đến Orion. Tôi muốn nghe tiếp câu chuyện của em.

Không có lời chào, không có chữ ký tên. Nhưng An biết đó là ai.

Cô nhìn màn hình điện thoại rất lâu.

Một phần trong cô muốn từ chối. Một phần khác lại hiểu rằng, nếu cô từ chối, mọi thứ sẽ quay lại vị trí ban đầu – an toàn, quen thuộc, nhưng cũng vô nghĩa.

An hít một hơi sâu, gõ một dòng trả lời ngắn gọn:

Tôi sẽ đến.

Ngay khi gửi đi, cô cảm thấy mình vừa bước thêm một bước vào vùng tối mà Khải đã cảnh báo.

Orion về đêm vẫn mang vẻ đẹp lạnh lùng và hoàn hảo như mọi khi. Nhưng tối nay, An không còn cảm giác mình là một vị khách lạc lõng nữa. Cô bước vào sảnh với nhịp điệu chậm rãi hơn, ánh mắt bình tĩnh hơn, như thể đã chuẩn bị tinh thần cho những gì đang chờ phía trước.

Khải không xuất hiện ngay.

An ngồi ở khu vực lounge tầng cao, nơi ánh đèn được hạ thấp, âm nhạc trôi chậm và trầm hơn so với sảnh chính. Từ đây, cô có thể nhìn thấy thành phố qua lớp kính lớn, những dòng xe sáng lên như những mạch sáng di chuyển không ngừng.

Cô không biết mình đang chờ điều gì.

Hay đang chờ ai.

“Em đến đúng giờ.”

Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

An quay lại.

Khải đứng đó, như thể anh đã ở đó từ rất lâu, chỉ chờ cô nhận ra sự hiện diện của mình. Hôm nay anh mặc áo sơ mi tối màu, không cà vạt, tay áo xắn nhẹ, dáng vẻ không quá nghiêm túc nhưng lại càng khó đoán.

“Anh gọi tôi đến để nói về dự án?” An hỏi, giọng bình thản.

Khải ngồi xuống đối diện cô, khoảng cách giữa hai người vẫn được giữ ở mức vừa đủ để không vượt qua ranh giới. “Một phần,” anh đáp.

“Phần còn lại?”

Khải nhìn cô một lúc, ánh mắt không thay đổi. “Tôi muốn biết,” anh nói chậm rãi, “nếu em không làm truyền thông, em sẽ làm gì?”

An hơi bất ngờ trước câu hỏi đó. “Vì sao anh lại hỏi?”

“Vì tôi không nghĩ em thuộc về thế giới này.”

Câu nói của anh giống tối hôm trước, nhưng lần này, nó không còn là một nhận xét vu vơ nữa.

An nhìn anh. “Anh có chắc mình hiểu thế giới này đến vậy không?”

Khải hơi nhếch môi. “Ít nhất, tôi hiểu nó đủ để biết ai đang đứng sai vị trí.”

An im lặng. Cô không biết anh đang nói về Orion, hay đang nói về chính cô.

Một nhân viên mang rượu đến. Khải không chạm vào ly của mình ngay. Anh nhìn An, như thể đang quan sát từng thay đổi rất nhỏ trên gương mặt cô.

“Em không hỏi gì về tôi,” anh nói.

“Tôi không có thói quen tò mò về khách hàng,” An đáp.

“Hay là em sợ biết quá nhiều?”

An nhìn thẳng vào mắt anh. “Tôi chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy.”

Khải hơi nghiêng đầu. “Vậy em đang nhìn thấy gì?”

Câu hỏi ấy khiến An chững lại.

Cô nhìn anh rất lâu, như thể đang cố bóc tách từng lớp khí chất lạnh lùng và im lặng của anh.

“Anh là người không thích bị người khác kiểm soát,” cô nói. “Và cũng không thích bị người khác nhìn thấu.”

Khải không phủ nhận.

“Nhưng,” An tiếp tục, giọng chậm lại, “anh lại thích kiểm soát người khác.”

Một khoảng lặng xuất hiện giữa hai người.

Khải nhìn cô, ánh mắt sâu hơn một chút.

“Em nghĩ mình đang bị tôi kiểm soát sao?” anh hỏi.

An khẽ lắc đầu. “Không. Nhưng tôi biết mình đang đứng rất gần ranh giới.”

Khải không cười.

Anh chỉ nhìn cô, rất lâu.

Trong khoảnh khắc đó, An cảm nhận được một thứ gì đó rất rõ ràng: nếu cô lùi lại bây giờ, mọi thứ sẽ kết thúc ở đây. Nhưng nếu cô không lùi, cô sẽ bước vào một trò chơi mà luật lệ không do cô đặt ra.

“Em thông minh hơn tôi nghĩ,” Khải nói.

“Và anh nguy hiểm hơn tôi tưởng,” An đáp.

Khải nhấc ly rượu lên, nhấp một ngụm rất nhỏ.

“Nguy hiểm không phải lúc nào cũng xấu,” anh nói. “Đôi khi, nó chỉ là một dạng của sự thật.”

An nhìn anh, không trả lời.

Ngoài kia, thành phố vẫn sáng, vẫn ồn ào, vẫn vô cảm trước những cuộc gặp gỡ nhỏ bé của hai con người.

Nhưng ở đây, trong không gian ánh đèn dịu và âm nhạc trầm, An cảm thấy rõ ràng một điều:

Cô không còn đứng ngoài thế giới của Khải nữa.

Và Khải cũng không còn xem cô là một người qua đường vô nghĩa.

Giữa họ, một vết nứt đã xuất hiện.

Không phải để phá vỡ.

Mà để mở ra.