Tiếng đồng hồ quả lắc ở đại sảnh ngân lên từng nhịp khô khốc, báo hiệu đã mười hai giờ đêm. Trong căn biệt thự rộng lớn nằm biệt lập trên sườn đồi, ánh đèn vàng mờ ảo không đủ sức sưởi ấm không gian vốn đã nguội lạnh từ lâu. Diệp Uyển Quyên ngồi lặng lẽ trước bàn trang điểm bằng gỗ cẩm lai, đôi bàn tay gầy guộc tỉ mỉ tháo bỏ từng món trang sức trên người. Tiếng lách cách của kim loại va chạm với mặt kính vang lên đều đặn, nghe như tiếng nứt vỡ của chính cuộc hôn nhân mà cô đang cố công gìn giữ.
Cánh cửa phòng ngủ bật mở, Thẩm Quân Triết bước vào mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi rượu vang thượng hạng thoang thoảng. Anh không nhìn cô, động tác cởi bỏ chiếc áo vest treo lên giá đầy dứt khoát và lạnh lùng. Qua tấm gương lớn, Uyển Quyên quan sát người đàn ông là chồng mình suốt ba năm qua. Anh vẫn hoàn hảo như ngày đầu, gương mặt góc cạnh với sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm luôn ẩn chứa một sự áp chế khiến người đối diện phải nể sợ. Nhưng với cô, gương mặt ấy giờ đây chẳng khác nào một pho tượng tạc từ băng đá.
“Hôm nay em lại về muộn.” Quân Triết lên tiếng, giọng trầm thấp và không một chút âm sắc tình cảm.
Uyển Quyên hơi khựng lại, đôi bông tai ngọc trai nằm gọn trong lòng bàn tay. Cô nhẹ nhàng đáp, giọng nói bình thản đến lạ lùng: “Có vài bản thiết kế cần hoàn thiện gấp cho buổi triển lãm tới. Anh cũng mới về đó thôi.”
Quân Triết tháo lỏng cà vạt, tiến lại gần phía sau cô. Qua gương, ánh mắt hai người giao nhau trong một tích tắc rồi nhanh chóng rời đi. Anh đặt đôi bàn tay to lớn, hơi thô ráp lên bờ vai trần mảnh dẻ của vợ. Một luồng điện xẹt qua sống lưng khiến Uyển Quyên khẽ rùng mình, cô thu vai lại theo bản năng. Hành động nhỏ ấy không lọt khỏi mắt Quân Triết, đôi lông mày anh khẽ nhướn lên, một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm hiện ra.
“Vẫn không quen sao? Ba năm rồi, Uyển Quyên, em vẫn giữ cái vẻ thanh khiết giả tạo đó để làm gì?”
Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả sát vành tai cô, làn da mịn màng của cô đỏ ửng lên một cách tội nghiệp. Bàn tay anh không buông tha mà bắt đầu trượt dài xuống xương quai xanh, mơn trớn một cách chậm rãi như đang thưởng thức một món đồ chơi đắt tiền nhưng thiếu sức sống. Uyển Quyên nhắm chặt mắt, hơi thở trở nên dồn dập. Cô ghét sự đụng chạm này—một sự đụng chạm không có tình yêu, chỉ có sự chiếm hữu và thực hiện nghĩa vụ.
“Dừng lại đi, hôm nay em mệt.” Cô thầm thì, giọng nói run rẩy.
Quân Triết dừng lại, nhưng không rời đi ngay. Anh nhìn chằm chằm vào hình ảnh cô trong gương, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào tâm trí cô. “Mệt? Hay là vì người đàn ông chạm vào em không phải là người em muốn?”
Câu nói cay độc ấy như một nhát dao khía vào lòng ngực Uyển Quyên. Cô quay ngoắt lại, ánh mắt hiện lên vẻ giận dữ xen lẫn đau đớn: “Anh nói vậy là ý gì? Tôi chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với cuộc hôn nhân này!”
Quân Triết cười nhạt, anh đứng thẳng người, khôi phục lại vẻ lãnh đạm thường thấy. “Tôi cũng mong là vậy. Đừng quên danh dự của họ Thẩm và cả tương lai của gia đình họ Diệp đang nằm trong tay tôi. Em chỉ cần đóng tốt vai người vợ hiền thục là đủ.”
Nói rồi, anh quay lưng bước vào phòng tắm, để lại cô với khoảng không gian đặc quánh sự u uất. Uyển Quyên dựa lưng vào cạnh bàn trang điểm, lồng ngực phập phồng. Cô cảm thấy mình như một con chim tước bị nhốt trong lồng vàng, dù thức ăn là ngọc thực, dù chỗ ở là gấm hoa, nhưng đôi cánh đã sớm thối rữa vì không được bay lượn.
Cô mở ngăn kéo dưới cùng, lấy ra một tấm thiệp màu đen tuyền với những đường viền mạ vàng tinh xảo được gửi đến từ một người giấu tên. Tấm thiệp mời đến buổi tiệc "Masquerade" — nơi mà mọi quy tắc đạo đức, mọi danh phận xã hội đều bị gác lại sau lớp mặt nạ. Một thế giới của sự tự do, của những bản năng nguyên thủy nhất.
“Bạn là ai dưới lớp mặt nạ đó? Hãy đến và tìm lại chính mình.”
Những dòng chữ như ma lực thôi thúc, rót vào tai cô những lời hứa hẹn về một sự giải thoát. Diệp Uyển Quyên nhìn mình trong gương lần nữa, mái tóc đen xõa dài, đôi môi đỏ mọng nhưng ánh mắt lại chết lặng. Cô cần một lối thoát, dù chỉ là một đêm. Cô cần được chạm vào, được yêu thương, được khao khát như một người phụ nữ thực thụ chứ không phải một món đồ trang trí trong phòng ngủ của Thẩm Quân Triết.
Bên trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ạt. Quân Triết đứng dưới vòi sen, dòng nước lạnh buốt không giúp anh dập tắt được ngọn lửa bực bội trong lòng. Anh biết mình vừa nói những lời tổn thương cô, nhưng mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt cam chịu và sự né tránh của cô, con quái vật chiếm hữu trong anh lại trỗi dậy. Anh muốn phá nát vẻ điềm tĩnh đó, muốn thấy cô khóc, thấy cô cầu xin, hay thậm chí là thấy cô nồng nhiệt... nhưng cô chỉ dành cho anh sự câm lặng.
Anh cũng nhận được một tấm thiệp tương tự. Một buổi tiệc mặt nạ dành cho những kẻ đang thèm khát sự đổi thay. Quân Triết vốn không mặn mà với những trò chơi giấu mặt này, nhưng đêm nay, sự trống rỗng trong căn nhà này khiến anh nghẹt thở. Anh cần một nơi để trút bỏ gánh nặng của cái tên "Thẩm Quân Triết", để trở thành một gã đàn ông hoang dại, không ràng buộc.
Đêm đó, trên chiếc giường rộng lớn, hai con người nằm quay lưng lại với nhau. Giữa họ là một khoảng trống dài dặc của sự im lặng, nhưng trong tâm trí mỗi người, một kế hoạch cho đêm mai đã bắt đầu nhen nhóm. Họ không biết rằng, phía sau lớp mặt nạ ấy, định mệnh đang chuẩn bị cho một trò chơi trớ trêu và nồng cháy nhất, nơi mà sự cấm kỵ và khao khát sẽ hòa quyện thành một...