2,349 từ
Ánh sáng vàng vọt từ những cột đèn dầu trên sân ga Gare du Nord hắt xuống lớp sương mù dày đặc, tạo nên một khung cảnh mờ ảo và u ám của Paris vào những ngày cuối cùng của một thế kỷ đầy biến động. Tiếng còi tàu rít lên, xé toạc không gian tĩnh lặng, báo hiệu cho hành trình xuyên lục địa của chuyến tàu Phương Đông sắp sửa bắt đầu. Lúc này, cuộc cách mạng công nghiệp đã đi vào giai đoạn chín muồi, hơi nước và sắt thép đang thống trị mọi cung đường, nhưng sâu trong lòng xã hội thượng lưu Châu Âu, những bóng ma của quá khứ vẫn chưa bao giờ thực sự tan biến.
Julian Vane đứng yên lặng bên cạnh toa số 4. Chiếc áo choàng dạ dài quá đầu gối màu xám tro khiến ông trông như một phần của bức tường đá cổ kính. Khuôn mặt Vane vuông vức, đôi mắt màu xám thép luôn duy trì một sự quan sát lạnh lùng, xa cách. Dưới lớp áo choàng, tay trái của ông hơi buông thõng – di chứng của một mảnh đạn từ chiến trường thuộc địa xa xôi, nhưng bàn tay phải vẫn giữ vững chiếc gậy gỗ mun có đầu bịt bạc một cách chắc chắn.
Người soát vé cúi người, vẻ cung kính dành cho một vị khách ở toa hạng nhất.
“Chào ngài, hành lý của ngài đã được chuyển lên buồng số 7. Chuyến tàu sẽ khởi hành sau năm phút nữa.”
Vane gật đầu thay cho lời đáp. Ông bước lên tàu, đôi giày da đế cứng nện xuống sàn gỗ tạo ra những âm thanh khô khốc. Hành lang toa hạng nhất hẹp và dài, sực nức mùi tinh dầu cam và mùi gỗ gụ mới được đánh bóng. Sự sang trọng ở đây là một sự tương phản hoàn toàn với vẻ phong trần của một cựu cảnh sát điều tra đã dành nửa đời người trong những góc khuất tối tăm của London.
Ông dừng lại trước phòng mình, mở cửa và bước vào. Diện tích vừa đủ cho một chiếc giường gấp, một chiếc bàn nhỏ và một cửa sổ lớn nhìn ra ngoài. Vane đặt chiếc đồng hồ bấm giờ lên bàn. Đó là vật bất ly thân giúp ông duy trì sự kiểm soát đối với thời gian – thứ mà ông coi là biến số quan trọng nhất trong mọi sự việc trên đời.
Khi đoàn tàu bắt đầu chuyển động, những tiếng nghiến rít của thép lên đường ray tạo ra một nhịp điệu đều đặn. Vane ngồi xuống ghế, lấy ra một tệp hồ sơ mỏng. Đó là thư mời của Nam tước Von Hardt, một người đàn ông có tầm ảnh hưởng lớn trong giới ngoại giao, người đã khẩn thiết yêu cầu sự có mặt của Vane tại Vienna để bảo vệ một bí mật mà ông ta gọi là "vận mệnh của đế chế".
Có tiếng gõ cửa nhẹ nhưng dồn dập. Vane không vội vàng, ông cất tập hồ sơ vào ngăn kéo trước khi lên tiếng.
“Mời vào.”
Cửa mở, một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi bước vào. Gương mặt ông ta nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Đó chính là Nam tước Von Hardt. Ông ta đóng sầm cửa lại và tựa lưng vào đó, thở dốc.
“Ông Vane, thật may là ông đã ở đây. Tôi cảm thấy không khí xung quanh đang đặc quánh lại. Có kẻ đang theo dõi tôi, tôi chắc chắn về điều đó.”
Vane nhìn thẳng vào những nếp nhăn trên trán đối phương, giọng nói của ông phẳng lặng như mặt hồ không gió.
“Thưa Nam tước, sự lo âu thường phóng đại thực tế. Ngài đã thấy ai, hay chỉ đơn giản là cảm thấy?”
Von Hardt run rẩy đưa ra một mảnh giấy nhỏ, mép giấy bị xé nham nhở.
“Nó được nhét dưới khe cửa phòng tôi ngay khi tàu vừa chuyển bánh. 'Máu sẽ rửa sạch tội lỗi tại dãy Alps'. Ông hiểu ý nghĩa của nó chứ? Họ biết tôi đang mang theo thứ gì.”
Vane cầm lấy mảnh giấy, đưa lên sát mũi ngửi, sau đó quan sát dưới ánh đèn dầu.
“Mực in loại rẻ tiền, có thể mua ở bất kỳ cửa hàng văn phòng phẩm nào tại Paris. Cách cắt giấy cho thấy kẻ viết là người thuận tay trái hoặc đang cố tình giả trang để gây nhầm lẫn. Ngài nên về phòng và khóa chặt cửa lại. Tôi sẽ đi tuần tra một vòng quanh toa xe này.”
Nam tước gật đầu, nhưng đôi bàn tay vẫn không ngừng run rẩy.
“Ông phải cẩn thận, Vane. Những kẻ này không phải là những tên trộm thông thường. Chúng là những bóng ma.”
Sau khi Nam tước rời đi, Vane đứng dậy. Ông kiểm tra lại khẩu súng ngắn ổ xoay giấu trong bao da dưới nách – một thói quen từ thời còn ở đặc nhiệm. Ông bước ra hành lang.
Lúc này, toa hạng nhất bắt đầu nhộn nhịp hơn khi các hành khách tiến về toa hàng dùng bữa. Vane đứng ở góc hành lang, lặng lẽ quan sát từng người đi ngang qua. Một vị bác sĩ quân y về hưu với dáng đi khập khiễng; một nữ bá tước người Nga che kín mặt sau lớp voan đen; một thương nhân buôn đồ cổ người Hy Lạp với nụ cười giả tạo thường trực trên môi; và một người đàn ông trẻ tuổi, tự xưng là Miller, trợ lý của Nam tước, người luôn giữ một khoảng cách nhất định với tất cả mọi người.
Vane ghi chép vào trí nhớ của mình từng chi tiết nhỏ: nhịp tim hiện rõ qua động mạch cổ của Miller, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng từ vị bác sĩ, và tiếng sột soạt của vải lụa đắt tiền từ vị bá tước. Đối với ông, mỗi con người là một tập hợp của các dữ liệu.
Khi đêm dần sâu, đoàn tàu bắt đầu tiến vào vùng núi cao. Tuyết bắt đầu rơi, ban đầu là những bông nhỏ li ti, sau đó nhanh chóng trở thành một trận bão tuyết dữ dội. Những bông tuyết trắng xóa đập vào cửa kính, tạo nên một bức màn ngăn cách đoàn tàu với thế giới bên ngoài.
Khoảng một giờ sáng, khi phần lớn hành khách đã chìm vào giấc ngủ, Vane vẫn ngồi trong bóng tối của phòng mình, lắng nghe tiếng máy móc vận hành. Bất chợt, một âm thanh lạ vang lên từ phía cuối hành lang. Nó không phải tiếng động cơ, cũng không phải tiếng gió rít. Đó là một tiếng va chạm trầm đục, nối tiếp bởi một tiếng thở dài nặng nề rồi im bặt.
Vane lập tức đứng dậy. Ông bước ra hành lang chỉ trong vài giây. Mọi thứ vẫn tĩnh lặng, nhưng mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa trong không gian kín mít của toa tàu. Đó là mùi sắt đặc trưng, ấm nóng và hăng nồng, một mùi hương mà Vane đã quá quen thuộc trong mười năm chinh chiến.
Cửa phòng của Nam tước Von Hardt đang khép hờ. Vane rút súng, dùng chân đẩy nhẹ cánh cửa.
Ánh đèn dầu trong phòng đã tắt, nhưng ánh sáng phản chiếu từ tuyết trắng bên ngoài cửa sổ đủ để Vane nhìn thấy hiện trường. Nam tước Von Hardt nằm sấp trên sàn nhà. Một con dao găm chuôi bạc cắm sâu vào lưng ông ta, ngay giữa xương bả vai trái – một vị trí hiểm yếu đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối để xuyên qua phổi và chạm đến tim ngay tức khắc.
Vane tiến lại gần, đặt hai ngón tay lên động mạch cổ của nạn nhân.
“Không còn mạch. Thời gian tử vong trong vòng hai phút trở lại.”
Ông thì thầm một mình, mắt quét nhanh khắp căn phòng. Không có dấu hiệu của một cuộc vật lộn lớn. Các giấy tờ trên bàn vẫn ngay ngắn, ngoại trừ chiếc vali bọc da của Nam tước đã bị bật tung khóa, trống rỗng.
Đúng lúc đó, một chấn động dữ dội rung chuyển toàn bộ đoàn tàu. Tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai vang lên, kèm theo tiếng phanh khẩn cấp rền vang. Những bánh xe thép bị bó chặt, trượt dài trên đường ray đầy tuyết trước khi dừng hẳn lại với một cú giật mạnh khiến Vane phải bám vào thành giường để giữ thăng bằng.
Tiếng la hét bắt đầu vang lên từ các buồng bên cạnh. Hành lang vốn tĩnh lặng giờ đây trở nên hỗn loạn.
“Có chuyện gì thế? Tại sao tàu lại dừng?”
“Trời đất ơi, chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Vane bước ra hành lang, gương mặt ông vẫn lạnh lùng như đá tạc. Ông thấy người soát vé đang chạy lại với vẻ mặt kinh hoàng.
“Thưa ngài, có một trận lở tuyết lớn phía trước. Đường ray đã bị vùi lấp hoàn toàn. Chúng ta bị kẹt rồi.”
Vane nhìn thẳng vào mắt người soát vé, giọng nói đanh thép át cả tiếng xôn xao.
“Bình tĩnh lại. Hãy tập hợp tất cả mọi người ở toa hạng nhất sang toa hàng dùng bữa ngay lập tức. Đừng để ai lại gần phòng này. Một vụ án mạng đã xảy ra.”
Người soát vé há hốc mồm, nhìn vào căn phòng của Nam tước rồi run rẩy gật đầu.
Mười một hành khách còn lại dần dần xuất hiện ở hành lang, khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ ngái ngủ và hoảng sợ. Vane quan sát biểu cảm của từng người một. Sự ngạc nhiên của vị bác sĩ, vẻ mặt tái mét của người trợ lý Miller, và đôi mắt mở to của nữ bá tước. Trong một không gian khép kín bị cô lập hoàn toàn bởi tuyết trắng, kẻ sát nhân chắc chắn vẫn đang đứng ở đây, hít thở cùng một bầu không khí với họ.
Vane lấy chiếc đồng hồ bấm giờ ra, nhấn nút dừng.
“Mọi người, xin hãy lắng nghe.”
Ông đứng giữa hành lang, ánh sáng từ ngọn đèn dầu treo tường tạo thành những bóng dài đổ xuống sàn.
“Tôi là Julian Vane, cựu cảnh sát điều tra của Scotland Yard. Hiện tại, đoàn tàu đã bị cô lập bởi tuyết lở. Phía trước là đống đổ nát, phía sau là bão tuyết. Không ai có thể rời khỏi toa tàu này và cũng không ai có thể vào đây. Nam tước Von Hardt đã bị sát hại cách đây ít phút. Điều đó có nghĩa là, một trong số mười một người đang đứng ở đây chính là kẻ thủ ác.”
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tuyết rơi lộp bộp trên mái tàu.
“Tôi yêu cầu sự hợp tác tuyệt đối. Bác sĩ, tôi cần ông giúp tôi khám nghiệm tử thi để xác định chính xác các thông số sinh học. Những người còn lại, hãy di chuyển đến toa dùng bữa dưới sự giám sát của người soát vé. Không ai được phép đi một mình.”
Bác sĩ quân y bước tới, đôi tay già nua hơi run nhưng ánh mắt vẫn còn sự tỉnh táo của nghề nghiệp.
“Tôi sẵn sàng, ông Vane. Nhưng chúng ta đang ở giữa hư không, không có cảnh sát, không có sự hỗ trợ.”
Vane nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối của dãy Alps nuốt chửng mọi thứ.
“Công lý không phụ thuộc vào địa điểm, thưa bác sĩ. Nó phụ thuộc vào logic. Kẻ giết người đã phạm một sai lầm lớn nhất: hắn nghĩ rằng bão tuyết sẽ xóa sạch mọi dấu vết. Nhưng trong thế giới của tôi, mỗi hành động đều để lại một phản ứng cơ học tương ứng.”
Ông cúi xuống, nhặt một mảnh vải nhỏ màu xanh lục sẫm bị kẹt dưới chân giường của nạn nhân. Mảnh vải này không thuộc về trang phục của Nam tước.
“Cuộc chơi đã bắt đầu.”
Vane nói khẽ, đôi mắt ông sáng lên một cách kỳ lạ. Ông biết rằng 35 chương của cuộc đời mình sắp tới sẽ là những giờ phút đấu trí căng thẳng nhất. Không có địa danh thân quen, không có sự trợ giúp từ trụ sở. Chỉ có ông, những nghi phạm và sự thật ẩn giấu dưới lớp tuyết dày của thế kỷ 19 đang dần khép lại.
Ông quay lại nhìn thi thể của Nam tước một lần nữa. Vết đâm không hề có sự do dự. Nó được thực hiện bởi một người biết rất rõ cấu trúc xương người, hoặc một người đã được huấn luyện để giết chóc một cách hiệu quả nhất. Một đặc nhiệm, một bác sĩ, hay một kẻ ám sát chuyên nghiệp?
Vane mở sổ tay, trang đầu tiên. Ông không ghi cảm xúc, ông không ghi những lời cảm thán. Ông chỉ vẽ lại sơ đồ căn phòng, vị trí thi thể và quỹ đạo của nhát đâm. Các con số, tọa độ và tỉ lệ – đó là ngôn ngữ duy nhất mà ông tin tưởng để giải mã sự kinh tởm của tội ác này.
Bên ngoài, tuyết vẫn tiếp tục rơi, xóa nhòa ranh giới giữa mặt đất và bầu trời, giữa sự sống và cái chết. Đoàn tàu Phương Đông, vốn là biểu tượng của sự tiến bộ và văn minh, giờ đây đã trở thành một chiếc lồng sắt chứa đựng những bí mật đen tối nhất của con người.
Vane đóng cửa phòng lại, khóa chặt bằng chìa khóa của người soát vé. Ông biết, từ giây phút này, mỗi lời nói, mỗi ánh mắt của mười một con người kia đều sẽ được đặt dưới kính hiển vi của sự suy luận. Và ông sẽ không dừng lại cho đến khi kẻ sát nhân lộ diện dưới ánh sáng mặt trời, dù ánh sáng ấy có thể sẽ rất lâu mới xuyên qua được màn đêm của dãy Alps.