Paris chào đón Arthur Sterling bằng một sự tương phản gắt gao giữa vẻ lộng lẫy bề ngoài và sự hỗn độn bên trong lòng đất. Kinh đô ánh sáng đang rạo rực chuẩn bị cho cuộc triển lãm thế giới, nơi những biểu tượng của sự tiến bộ như Tháp Eiffel hay hệ thống tàu điện ngầm Metropolitan đang được đẩy nhanh tiến độ thi công. Tuy nhiên, đằng sau những ánh đèn điện rực rỡ và những buổi dạ tiệc phù hoa tại Montmartre, một mạng lưới đen tối khác đang âm thầm vươn vòi bạch tuộc.
Sterling bước xuống ga xe lửa Gare du Nord trong một buổi chiều mưa phùn. Cánh tay trái của ông, sau thất bại tại tòa tháp Charlottenburg, đã được gia cố tạm thời bằng những thanh nẹp thép và lò xo đồng lấy từ một xưởng đồng hồ ở ngoại ô Cologne. Mỗi khi ông cử động, tiếng rít nhẹ của kim loại cọ sát vào nhau vang lên, nhắc nhở ông về cái giá của sự phản kháng. Ông chọn một khách sạn hạng trung gần khu vực quảng trường Place de la Bastille, nơi những công trường đào xới hệ thống tàu điện ngầm đang diễn ra rầm rộ nhất.
"Mười lăm năm trước, người ta đào đất để tìm lại lịch sử. Bây giờ, người ta đào đất để chôn vùi tương lai," Sterling lẩm bẩm khi đứng bên cửa sổ nhìn xuống những hố đào sâu hoắm giữa lòng đường phố.
Sau khi ổn định chỗ ở, Sterling tìm đến một quán cà phê nhỏ nằm trong ngõ cụt của khu Marais. Tại đây, ông có một cuộc hẹn với một người bạn cũ – một cựu kỹ sư mỏ tên là Jean-Pierre, người đang tham gia vào đội ngũ khảo sát địa chất cho dự án Metropolitan.
Jean-Pierre xuất hiện với bộ dạng mệt mỏi, gương mặt lấm lem bùn đất và đôi mắt đầy vẻ lo âu. Ông không gọi cà phê mà yêu cầu một ly rượu Absinthe mạnh.
"Arthur, anh không nên đến đây. Paris hiện tại giống như một thùng thuốc súng được đặt trên một mê cung của những bóng ma," Jean-Pierre nói nhỏ, tay ông run rẩy khi cầm ly rượu.
"Jean, anh đã thấy gì dưới những đường hầm đó?" Sterling vào thẳng vấn đề, ánh mắt ông sắc lẹm như lưỡi dao.
"Không chỉ là đất đá, Arthur. Có những khu vực mà máy móc của chúng tôi không thể xuyên thủng. Những bức tường bằng một loại hợp kim lạ, lạnh ngắt và không hề có dấu vết của sự ăn mòn. Và những tiếng động... không phải tiếng máy khoan của chúng ta. Đó là tiếng đập của một trái tim bằng thép khổng lồ nằm sâu dưới hầm mộ Paris."
"Cụ thể là ở khu vực nào?"
"Dưới nghĩa trang Catacombs, đoạn giao cắt với tuyến tàu điện ngầm số 1 đang thi công. Công nhân của tôi bắt đầu biến mất. Cảnh sát nói họ bỏ trốn vì sợ điều kiện làm việc cực khổ, nhưng tôi biết điều đó là dối trá. Tôi đã tìm thấy một chiếc giày của gã thợ phụ tên Louis tại một ngách hầm không có trên bản đồ. Nó bị nung chảy như thể vừa trải qua một vụ nổ nhiệt độ cao."
Sterling siết chặt tay. "Hội Đồng đang sử dụng hệ thống tàu điện ngầm làm lớp vỏ bọc để vận chuyển một thứ gì đó. Có lẽ là vũ khí, hoặc là năng lượng."
"Anh định xuống đó sao?" Jean-Pierre nhìn Sterling với ánh mắt kinh hãi. "Đó là một mê cung tử thần. Hàng triệu bộ hài cốt đang canh giữ nơi đó, Arthur."
"Người chết không làm hại ai cả, Jean. Chỉ có người sống với những tham vọng điên cuồng mới đáng sợ," Sterling đáp lạnh lùng.
Đêm đó, Sterling chuẩn bị trang bị cho cuộc thám hiểm dưới lòng đất. Ông mang theo một chiếc đèn pin đặc chế có khả năng phát ra tia sáng cực mạnh, một bình dưỡng khí nhỏ và thiết bị phân tích địa chấn. Ông khoác lên mình bộ đồ bảo hộ của công nhân đường hầm, khéo léo lẻn qua hàng rào bảo vệ của công trường tại quảng trường Denfert-Rochereau.
Lối vào Catacombs mang theo hơi lạnh của hàng thế kỷ và mùi ẩm mốc đặc trưng. Sterling di chuyển lặng lẽ qua những hành lang chật hẹp, nơi những hộp sọ và xương ống chân được xếp chồng lên nhau thành những bức tường kỳ quái. Theo chỉ dẫn của Jean-Pierre, ông rẽ vào một ngách hầm hẹp vốn bị chặn bởi một tảng đá lớn nhưng nay đã được thay thế bằng một cánh cửa thép ngụy trang bằng lớp sơn giả đá.
Sử dụng thiết bị bẻ khóa từ trường, Sterling mất gần mười phút để vô hiệu hóa cơ chế bảo vệ của cánh cửa. Khi cửa mở ra, một luồng không khí khô và mang đậm mùi ozone tràn ra. Trước mắt ông không còn là những hầm mộ cổ xưa, mà là một đường hầm hiện đại được chiếu sáng bằng những ống lân quang màu tím nhạt.
Sterling đi dọc theo đường hầm, bước chân ông vang vọng trên nền sàn bằng kim loại. Càng đi sâu, ông càng nghe rõ tiếng rầm rập của những đoàn tàu vận tải nhỏ chạy trên đường ray hẹp. Ông nấp sau một cột thép lớn khi một chiếc tàu chở hàng lướt qua. Trên toa tàu không phải là đất đá, mà là những khối cầu bằng đồng khổng lồ, bên trong chứa đầy các dung dịch hóa học lấp lánh.
"Vũ khí hóa học áp suất cao," Sterling tự nhủ. "Chúng định dùng hệ thống tàu điện ngầm để phát tán khí độc lên mặt đất vào ngày khai mạc triển lãm."
Bất ngờ, một luồng ánh sáng đỏ quét qua vị trí của ông. Tiếng còi báo động chói tai vang lên khắp đường hầm.
"Kẻ xâm nhập đã được xác định tại phân khu 9. Chế độ tiêu diệt: Kích hoạt."
Một giọng nói máy móc, vô cảm vang lên. Từ hai đầu đường hầm, những cỗ máy hình nhện bốn chân, trang bị súng phun lửa và lưỡi cưa tròn, bắt đầu lao về phía Sterling.
Sterling không hoảng loạn. Ông rút khẩu súng lục, nhắm thẳng vào các khớp nối thủy lực của con nhện đi đầu.
Đoàng! Đoàng!
Viên đạn xuyên thủng lớp vỏ đồng, dầu thủy lực bắn tung tóe khiến con robot loạng choạng và đổ sụp, tạo thành một vật cản tạm thời. Sterling tận dụng khoảnh khắc đó, dùng cánh tay cơ khí trái đấm mạnh vào bảng điều khiển điện trên tường. Một luồng điện cực mạnh chạy ngược về phía các con robot còn lại, gây ra những vụ nổ điện từ nhỏ.
Ông tiếp tục chạy sâu vào bên trong, hướng về phía nguồn phát ra tiếng đập "trái tim thép". Đó là một phòng máy trung tâm khổng lồ, nằm ngay dưới chân nhà thờ Notre-Dame. Ở giữa phòng là một cỗ máy ly tâm khổng lồ đang quay với tốc độ cực đại, tạo ra một áp suất không khí khủng khiếp.
"Ông Sterling, sự kiên trì của ông thật đáng kinh ngạc, nhưng cũng thật nực cười."
Từ phía sau cỗ máy, một người đàn ông bước ra. Hắn mặc một bộ vest đen lịch lãm, tay cầm một chiếc đồng hồ quả quýt. Gương mặt hắn hoàn toàn không có cảm xúc, đôi mắt như hai hòn bi ve không ánh sáng. Đây chính là "Kẻ Hủy Diệt" mà Greta đã cảnh báo – một sát thủ được Hội Đồng tạo ra với mục đích duy nhất là loại bỏ các sai số.
"Tên của ngươi là gì?" Sterling hỏi, súng của ông vẫn hướng về phía đối phương.
"Tôi không có tên. Tôi là Giao thức 0. Và nhiệm vụ của tôi là đưa ông về trạng thái không tồn tại," kẻ đó đáp.
Hắn di chuyển với một tốc độ không thể tin nổi đối với một con người. Trước khi Sterling kịp bóp cò, Giao thức 0 đã áp sát và tung một cú đá sấm sét vào ngực ông. Sterling bị hất văng vào vách ngăn bằng thép, chiếc đèn pin rơi xuống sàn, tạo ra những quầng sáng nhảy múa trong bóng tối.
Cuộc đối đầu diễn ra tàn khốc giữa những bánh răng và hơi nước. Giao thức 0 không sử dụng vũ khí tầm xa, hắn tấn công bằng những đòn đánh chính xác tuyệt đối vào các huyệt đạo và khớp xương. Sterling phải sử dụng toàn bộ kỹ năng chiến đấu và sức mạnh của cánh tay cơ khí để chống đỡ.
"Ngươi... ngươi không có nhịp tim," Sterling hổn hển nói khi cả hai đang giằng co.
"Trái tim là một điểm yếu cơ học. Tôi đã được tối ưu hóa," Giao thức 0 trả lời, giọng nói không hề biến đổi dù đang trong trận chiến ác liệt.
Hắn chộp lấy cánh tay cơ khí của Sterling và bắt đầu vặn xoắn. Tiếng thép rạn nứt vang lên đau đớn. Sterling nghiến răng, ông biết mình không thể thắng kẻ này bằng sức mạnh thô. Ông nhìn về phía cỗ máy ly tâm đang quay. Một ý tưởng liều lĩnh nảy ra.
Sterling cố tình để Giao thức 0 đẩy mình về phía trục quay của cỗ máy. Khi sát thủ của Hội Đồng tung ra đòn kết liễu, Sterling bất ngờ hạ thấp trọng tâm, dùng cánh tay cơ khí trái – lúc này đã bị hư hại nặng – quấn chặt lấy chân của đối phương và móc nó vào các bánh răng đang quay của trục chính.
Rắc!
Tiếng kim loại và xương cốt bị nghiền nát vang lên. Giao thức 0 bị lực ly tâm kéo mạnh vào trong cỗ máy. Tuy nhiên, thay vì la hét, hắn chỉ nhìn Sterling với ánh mắt vô hồn.
"Sự hy sinh của tôi... là một phần của thuật toán," Giao thức 0 nói trước khi bị cuốn hoàn toàn vào guồng máy.
Cỗ máy ly tâm bị kẹt đột ngột, áp suất bắt đầu tăng cao một cách mất kiểm soát. Các đường ống dẫn khí độc bắt đầu rò rỉ. Sterling biết mình chỉ có vài phút để thoát khỏi đây trước khi toàn bộ căn hầm bị nổ tung.
Ông vội vàng nhặt lấy một đĩa dữ liệu bằng đồng rơi ra từ túi áo của Giao thức 0, sau đó chạy thục mạng về phía lối thoát hiểm dẫn lên bờ sông Seine. Phía sau ông, những vụ nổ liên tiếp xảy ra, làm rung chuyển cả nền móng của khu vực trung tâm Paris. Những người dân trên phố chỉ cảm thấy một cơn địa chấn nhẹ, họ không bao giờ biết được rằng một thảm họa diệt chủng vừa bị chặn đứng ngay dưới chân mình.
Sterling ngoi lên mặt đất từ một hố ga gần cầu Pont Neuf. Ông nằm dài trên vỉa hè, thở dốc, quần áo rách bươm và cánh tay trái đã hoàn toàn biến dạng. Ánh đèn của Paris vẫn lung linh, tháp Eiffel vẫn đứng sừng sững trong đêm. Paris vẫn là kinh đô ánh sáng, nhưng với Sterling, nó vừa được cứu rỗi từ bóng tối tàn khốc nhất.
Vài giờ sau, tại một bệnh viện hẻo lánh ở ngoại ô, Sterling ngồi lặng lẽ băng bó vết thương. Ông lấy đĩa dữ liệu bằng đồng ra. Khi soi nó dưới ánh đèn, ông thấy một danh sách những tọa độ mới. Lần này, chúng dẫn về hướng London.
"Hội Đồng đang rút lui về căn cứ ban đầu," Sterling suy đoán. "Cuộc chiến sắp kết thúc ở nơi nó bắt đầu."
Ông nhìn xuống cánh tay cơ khí của mình, giờ đây chỉ còn là những mảnh sắt vụn. Một cảm giác mệt mỏi xâm chiếm tâm trí ông, nhưng cùng với đó là một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Kẻ Hủy Diệt đã bị đánh bại, nhưng Giao thức 0 chỉ là khởi đầu. Hội Đồng sẽ gửi đến những thứ đáng sợ hơn.
Mặt trời bắt đầu mọc trên sông Seine, xóa tan làn sương mù cuối cùng của đêm trắng. Arthur Sterling đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo măng tô mới. Paris đã bình yên, nhưng phương trình cuối cùng của Hội