MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Thứ BaChương 13: BỨC THƯ TỪ PHÍA NAM

Bản Thể Thứ Ba

Chương 13: BỨC THƯ TỪ PHÍA NAM

1,887 từ · ~10 phút đọc

Ánh bình minh của một ngày mới phủ lên London một lớp lụa vàng nhạt, xua tan đi những tàn dư cuối cùng của dải ánh sáng kỳ ảo đêm qua. Elias Thorne ngồi trong căn phòng khách quen thuộc tại phố Baker, hơi ấm từ lò sưởi bốc lên đều đặn, xua đi cái lạnh buốt giá đã bám đuổi ông suốt hành trình từ Marseille về tới Greenwich. Trên bàn, một tách trà Ceylon bốc khói nghi ngút, hương thơm thanh khiết của nó là thứ duy nhất ông cho phép mình thưởng thức lúc này.

Ông nhìn vào đôi bàn tay mình, những vết bỏng nhẹ do hơi nước ở khoang máy tàu Thần Biển đang bắt đầu kéo da non. Một cảm giác trống rỗng kỳ lạ xâm chiếm lấy tâm trí ông—thứ cảm giác thường xuất hiện sau khi một phương trình phức tạp được giải xong và người thợ toán không còn mục tiêu nào để chinh phục. Câu truyện về Thiên Lang đã kết thúc, nhưng những dư chấn của nó vẫn còn rung động trong từng tờ báo buổi sáng đang nằm ngổn ngang trên sàn nhà.

Tờ "The Times" giật tít về "Sự cố kỳ lạ trên bầu trời đêm" cùng với thông báo ngắn gọn về việc Ngài Archibald Sterling từ chức vì lý do sức khỏe. Elias biết rằng đằng sau dòng chữ ngắn ngủi đó là một cuộc thanh trừng nội bộ không khoan nhượng của Whitehall để cắt đứt mọi mối liên hệ với những dự án đen tối của Vane và Sterling. Công lý đã được thực thi theo cách của những bóng tối: lặng lẽ, tàn nhẫn và kín kẽ.

Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, nhịp điệu của nó không mang theo sự khẩn trương của một vụ án mới. Bà Hudson, người quản gia già với gương mặt phúc hậu, bước vào với một khay thư trên tay.

"Một bức thư gửi đích danh ngài, thưa ngài Thorne. Người đưa thư nói rằng nó đến từ một chuyến tàu tốc hành vừa cập ga Victoria," bà Hudson nói rồi nhẹ nhàng đặt bức thư xuống cạnh tách trà.

Elias cầm bức thư lên. Phong bì làm bằng loại giấy nhung mịn, có mùi thơm nhè nhẹ của hoa oải hương và muối biển. Trên góc trái là con dấu sáp đỏ mang biểu tượng một chiếc la bàn bị gãy—ký hiệu riêng của Elena von Steiner. Ông dùng con dao bạc rọc giấy một cách cẩn thận. Bên trong không phải là một mật mã hay một tọa độ địa lý, mà là một bức thư tay được viết bằng những dòng chữ nghiêng sắc sảo.

"Gửi Elias,

Khi ngài đọc những dòng này, tôi có lẽ đã ở rất xa London, vượt qua eo biển Gibraltar để đến với những vùng đất mà ánh mặt trời không cần đến những thấu kính của Thiên Lang để tỏa sáng. Những tấm âm bản và chiếc đĩa đồng đã được cất giữ ở một nơi mà ngay cả Hội Tam Điểm Đen cũng không thể chạm tới. Chúng ta đã cứu được London, nhưng thế giới này là một thực thể tham lam; nó sẽ sớm sản sinh ra những Sterling hay những Vane mới.

Tuy nhiên, tôi viết cho ngài không phải để bàn về chính trị. Ở Marseille, trước khi ngài nhảy xuống biển, giáo sư Lagrange đã kịp nói với tôi một điều. Ông ấy nói rằng 'Dự án Thiên Lang' không phải là dự án duy nhất của Vane. Có một thứ gọi là 'Bản thảo của Thủy Ngân' đang được lưu giữ tại một tu viện cổ ở vùng núi Pyrenees. Đó không phải là vũ khí, mà là một phương trình về sự bất tử của năng lượng.

Nếu ngài vẫn còn đủ tò mò để đuổi theo những bóng ma, hãy đến quán trọ 'Con Ngựa Trắng' ở làng Olette vào ngày rằm tháng sau. Tôi sẽ đợi ngài ở đó với một tách trà không có độc dược.

Ký tên: E."

Elias Thorne đặt bức thư xuống, ánh mắt ông hướng về phía cửa sổ. Một câu truyện mới lại bắt đầu nhen nhóm, không phải từ những vụ giết người máu me trên tàu hỏa, mà từ những bí ẩn cổ xưa ẩn giấu dưới lớp vỏ của khoa học hiện đại. Ông cầm chiếc đồng hồ quả quýt lên, kim giờ chỉ đúng 9 giờ sáng.

Ông đứng dậy, đi về phía giá sách và rút ra một cuốn bản đồ về vùng núi biên giới giữa Pháp và Tây Ban Nha. Những ngón tay ông lướt trên những đường kẻ màu nâu của dãy Pyrenees, nơi những đỉnh núi cao vút luôn bị che phủ bởi mây mù và những truyền thuyết về các nhà giả kim.

"Bất tử của năng lượng," Elias lẩm bẩm. "Một khái niệm phi vật lý, trừ khi nó được nhìn dưới lăng kính của sự bảo toàn khối lượng."

Câu truyện về cuộc đời ông dường như được xây dựng bởi những ga tàu và những chuyến đi không hồi kết. Ông nhận ra rằng mình không thể quay lại làm một điều tra viên bình thường của Scotland Yard, ngồi trong văn phòng và ghi chép về những vụ trộm cắp vặt. Tâm trí ông đã được rèn luyện để đối mặt với những biến số khổng lồ, những âm mưu có thể làm rung chuyển cả một châu lục.

Ông lấy cuốn sổ tay mới, trang bìa vẫn còn thơm mùi da thuộc. Ở trang đầu tiên, ông không viết tên vụ án. Ông viết một dòng chữ bằng tiếng Latinh: "Veritas vos liberabit"—Sự thật sẽ giải phóng các người.

Dưới phố, một chiếc xe ngựa dừng lại. Một người đàn ông mặc quân phục xanh, trên vai có cấp hiệu của quân đội Áo, bước xuống và nhìn lên cửa sổ phòng ông. Đó không phải là một sát thủ; đó là một liên lạc viên. Những bóng ma của quá khứ vẫn chưa chịu buông tha cho vị thợ săn logic này.

Elias Thorne uống cạn tách trà. Ông cảm thấy sức lực đang quay trở lại trong huyết quản. Vai ông vẫn còn đau nhói sau cú nhảy tại Pháo đài If, nhưng trái tim ông lại đập một nhịp điệu hào hứng của một cuộc săn tìm mới.

"Bà Hudson!" ông gọi vọng xuống cầu thang. "Làm ơn chuẩn bị cho tôi chiếc vali lớn nhất. Và hãy nói với người đưa thư rằng tôi sẽ không có mặt ở London trong vài tháng tới."

"Ngài lại đi nữa sao, ngài Thorne? Ngài vừa mới về tối qua thôi mà!" tiếng bà quản gia vang lên đầy vẻ sửng sốt.

"Có những phương trình không thể giải được nếu chỉ ngồi trong phòng khách, bà Hudson ạ," Elias trả lời với một nụ cười hiếm hoi hiện trên môi. "Và có những người bạn cũ mà tôi không thể để họ chờ đợi quá lâu."

Ông xếp những dụng cụ cần thiết vào vali: bộ đo địa chất, kính hiển vi cầm tay, khẩu súng lục ổ quay đã được lau dầu kỹ lưỡng, và tất nhiên, không thể thiếu tập hồ sơ về Vane mà ông đã giữ lại một phần nhỏ bí mật. Elias biết rằng vùng Pyrenees không giống như London hay Vienna; ở đó, luật pháp của con người mờ nhạt trước luật pháp của thiên nhiên và những bí ẩn cổ xưa.

Khi ông bước ra khỏi cửa nhà số 221B phố Baker, sương mù London đã tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một bầu trời xanh ngắt. Ông hít một hơi thật sâu không khí trong lành, cảm nhận vị mặn của biển vẫn còn vương đâu đó trên cổ áo. Câu truyện của ông không còn bị bó buộc bởi những đường ray tàu hỏa hay những boong tàu thủy; nó đang mở rộng ra những không gian vô tận của tri thức và sự mạo hiểm.

Người liên lạc viên Áo tiến lại gần, khẽ cúi chào và đưa cho ông một chiếc vé tàu hạng nhất đi từ Paris đến Perpignan.

"Phu nhân von Steiner nói rằng ngài sẽ chấp nhận lời mời này," người đàn ông nói bằng tiếng Anh chuẩn xác.

"Cô ấy luôn có những phép tính chính xác về tâm lý học," Elias đáp, ông bước lên cỗ xe ngựa đang đợi sẵn. "Đi đến nhà ga quốc tế."

Chiếc xe ngựa lăn bánh trên đường phố London, mang theo Elias Thorne rời xa trung tâm quyền lực của đế quốc để tiến về phía Nam, nơi những bóng ma của lịch sử và khoa học đang chờ đợi được giải mã. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những đứa trẻ đang chơi đùa trên vỉa hè, những người thợ đang bắt đầu ca làm việc của mình. Thế giới vẫn tiếp diễn, bình thản và vô tư, không hề biết rằng nó vừa được cứu thoát bởi một người thợ già và những con số.

Đối với Elias, phần thưởng lớn nhất không phải là tiền bạc hay danh vọng. Đó là khoảnh khắc mà mọi mảnh ghép rơi vào đúng vị trí của nó, khi sự thật hiện ra trần trụi và huy hoàng dưới ánh sáng của lý trí. Và ông biết, ở vùng Pyrenees xa xôi kia, một mảnh ghép khổng lồ khác đang chờ đợi ông.

Câu truyện về Thiên Lang có thể đã khép lại, nhưng nó chỉ là một chương trong cuốn sách vĩ đại về cuộc đời Elias Thorne. Một cuốn sách mà mỗi trang giấy đều được viết bằng sự can trường và lòng tin tuyệt đối vào sức mạnh của logic.

Khi xe ngựa đi ngang qua cầu Westminster, Elias nhìn lại tháp đồng hồ Big Ben một lần nữa. Tiếng chuông vang lên trầm hùng, báo hiệu 10 giờ sáng. Thời gian vẫn trôi, và ông cũng vậy.

"Chuyến đi này sẽ không có đường lui," ông tự nhủ, tay chạm nhẹ vào bức thư trong túi áo. "Nhưng sự thật thì chưa bao giờ cần đến một lối thoát hiểm."

Ga tàu hiện ra trước mắt với khói tỏa mù mịt và tiếng còi hối hả. Elias Thorne bước xuống xe, cầm lấy vali và tiến thẳng về phía cổng soát vé. Ông không nhìn lại phía sau, nơi London đang chìm dần vào ánh nắng ban trưa. Phía trước ông là những đỉnh núi tuyết, là những tu viện cổ kính và là một phương trình về sự bất tử đang chờ được khai phá.

Một hành trình mới đã thực sự bắt đầu. Và lần này, đối thủ của ông có lẽ không còn là con người, mà là chính những giới hạn của trí tuệ nhân loại. Nhưng Elias Thorne không sợ hãi. Với ông, không có bí mật nào là vĩnh cửu, chỉ có những lời giải chưa được tìm thấy mà thôi.

Con tàu hú lên một hồi dài rồi từ từ chuyển bánh, mang theo vị thám tử của những sự thật tuyệt đối đi về phía chân trời rực nắng của miền Nam nước Pháp. Câu truyện của những cỗ máy, những âm mưu và những quỹ đạo vô hình vẫn đang tiếp diễn, nhịp nhàng và tàn nhẫn như chính quy luật của vũ trụ này.