Cánh cửa toa tàu tốc hành Paris – Calais đóng lại với một tiếng "ầm" nặng nề, ngăn cách Elias Thorne khỏi cái lạnh cắt da của miền biên viễn và đưa ông trở lại với thế giới của những khối sáp thơm, mùi da thuộc mới và sự lịch lãm giả tạo của giới thượng lưu Pháp. Elias ngồi xuống chiếc ghế bành bọc nhung xanh, cảm nhận nhịp rung của đầu máy hơi nước đang tăng tốc. Dưới chân ông, chiếc vali da giờ đây dường như nhẹ hơn sau khi Bản thảo của Thủy Ngân đã biến thành tro bụi trên đỉnh Pyrenees, nhưng tâm trí ông lại nặng trĩu những suy tính mới.
Ông rút chiếc đồng hồ quả quýt ra. Kim giây vẫn nhảy đều đặn, một minh chứng cho sự tồn tại vĩnh hằng của các quy luật vật lý giữa một thế giới đầy những biến động nhân tạo. Elias không nhìn vào giờ giấc; ông đang lắng nghe âm thanh của bộ máy cơ khí bên trong. Đối với một người đã dành cả đời để giải mã những âm mưu, tiếng tích tắc ấy là một sự an ủi—nó trung thực, không biết lừa dối và luôn tuân theo một logic tuyệt đối.
"Ngài có vẻ là một người trân trọng thời gian," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía đối diện.
Elias từ từ khép nắp đồng hồ, ánh mắt xám sắc sảo ngước lên. Ngồi đối diện ông là một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề với chiếc áo gilet bằng lụa thêu hoa văn tinh xảo. Trên đùi ông ta là một chiếc hộp gỗ nhỏ có nắp kính, bên trong chứa một thiết bị mà Elias nhận ra ngay lập tức: một chiếc đồng hồ cát được thiết kế kỳ lạ với những bánh răng bằng vàng ròng bao quanh thân bình thủy tinh.
"Thời gian là hằng số duy nhất không bị bẻ cong bởi ý chí con người, thưa ông," Elias đáp, giọng ông điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự cảnh giác thường trực.
Người đàn ông mỉm cười, đẩy chiếc hộp gỗ về phía trước. "Tôi là Julian Vane. Chắc hẳn ngài đã nghe qua họ của tôi. Marcus Vane là anh họ của tôi, một kẻ có tầm nhìn vĩ đại nhưng lại sở hữu một tâm hồn vụn vặt. Ông ta bị ám ảnh bởi quyền lực thô bạo, trong khi tôi... tôi lại ám ảnh bởi sự chính xác."
Elias Thorne không hề ngạc nhiên. Trong logic của ông, dòng họ Vane không thể chỉ có một kẻ điên rồ như Marcus. Luôn có những nhánh khác, những kẻ thông minh hơn và ẩn mình sâu hơn.
"Ngài Julian, nếu ngài ở đây để đòi lại 'Thủy Ngân Sống', tôi e rằng ngài đã chậm chân một bước," Elias nói, tay ông đặt hờ lên túi áo khoác, nơi khẩu súng lục vẫn nằm yên vị.
Julian lắc đầu, ánh mắt ông ta dán chặt vào những hạt cát màu bạc đang chảy xuống trong bình. "Thứ chất lỏng lân tinh đó chỉ là phế phẩm của một thí nghiệm lớn hơn. Ngài Thorne, ngài đã phá hủy bản thảo, nhưng ngài chưa bao giờ tự hỏi tại sao Marcus lại tìm thấy nó tại một tu viện cổ? Bản thảo đó không phải là một phát minh; nó là một bản dịch. Và tôi đang nắm giữ nguyên bản."
Ông ta mở nắp hộp kính. Bên trong chiếc đồng hồ cát, những hạt cát không rơi thẳng xuống theo trọng lực. Chúng xoáy tròn, tạo thành những hình thù hình học phức tạp trước khi lắng xuống đáy bình.
"Đây là 'Cát Thời Gian'. Một hợp chất bán dẫn được tìm thấy trong các di chỉ Babylon cổ đại. Khi kết hợp với một tần số âm thanh nhất định, nó có thể tái hiện lại những sự kiện đã xảy ra trong quá khứ tại chính vị trí đặt đồng hồ. Ngài Thorne, tôi không cần bản thảo của Marcus. Tôi cần bộ óc của ngài để hiệu chỉnh các bánh răng này. Tôi muốn nhìn thấy khoảnh khắc Marcus bị giết trên tàu Viễn Phương. Tôi muốn biết kẻ nào đã thực sự giật dây Miller."
Elias Thorne nhìn vào chiếc đồng hồ cát. Một phần trong ông—phần thám tử khao khát sự thật—bị cuốn hút mạnh mẽ bởi triển vọng này. Nếu thiết bị này thực sự hoạt động, mọi vụ án trên thế giới sẽ không còn là bí ẩn. Nhưng phần logic lạnh lùng hơn đã cảnh báo ông về một thảm họa khác.
"Ngài muốn dùng quá khứ để định đoạt tương lai, Julian. Đó là một sự vi phạm vào nguyên tắc nhân quả," Elias nói, ông vươn tay chạm vào lớp kính của chiếc hộp. "Nếu con người có thể nhìn thấy quá khứ một cách tuyệt đối, họ sẽ không bao giờ học được cách tha thứ. Thế giới sẽ chìm trong một vòng lặp của sự thù hận."
"Tôi không cần sự tha thứ. Tôi cần sự công bằng!" Julian gằn giọng, đôi mắt ông ta lóe lên sự cuồng tín giống hệt Marcus Vane. "Miller chỉ là một quân cờ. Kẻ đứng sau hắn là một tổ chức có tên là 'Hội Đồng Của Những Bánh Răng'. Họ đang kiểm soát mọi tiến bộ công nghệ của châu Âu để phục vụ cho một cuộc chiến tranh toàn cầu sắp tới. Tôi muốn vạch trần họ."
Câu truyện lại rẽ sang một hướng mà Elias không ngờ tới. Một tổ chức lớn hơn cả Thiên Lang, lớn hơn cả Bộ Chiến tranh Anh quốc. Một thế lực bóng tối đang điều phối nhịp đập của cả thế kỷ.
Bất thình lình, đoàn tàu rung chuyển dữ dội. Tiếng phanh rít lên chói tai giữa màn đêm đại lục. Những ánh đèn trong toa tàu chập chờn rồi tắt ngấm. Elias Thorne ngay lập tức cúi thấp người, tay rút súng.
"Họ đến rồi," Julian thầm thì, gương mặt ông ta trắng bệch dưới ánh trăng rọi qua cửa sổ toa tàu.
Từ phía hành lang, những bóng đen cao lớn mặc áo choàng đồng phục, đeo mặt nạ có hình bánh răng vàng bước vào. Họ không mang súng, mà cầm trên tay những thiết bị phát ra luồng điện trường xanh lét, làm tê liệt mọi hệ thống thần kinh của bất kỳ ai tiếp xúc gần.
"Elias Thorne, ngài là một biến số không mong muốn trong phương trình của chúng tôi," một giọng nói cơ khí vang lên từ chiếc mặt nạ dẫn đầu. "Hãy giao chiếc đồng hồ cát của Vane và chúng tôi sẽ để ngài trở về phố Baker an toàn."
Elias nhìn Julian, rồi nhìn chiếc đồng hồ cát đang tỏa sáng rực rỡ trong bóng tối. Những hạt cát bạc bắt đầu xoáy mạnh hơn, dường như chúng đang phản ứng với sự hiện diện của luồng điện trường.
"Julian, nếu tôi hiệu chỉnh nó ngay bây giờ, nó sẽ tạo ra một xung đột tần số!" Elias hét lên giữa tiếng ồn ào của đám người đang tiến lại gần.
"Làm đi!" Julian đẩy chiếc hộp về phía Elias.
Với những ngón tay chính xác của một thợ đồng hồ bậc thầy, Elias luồn tay vào qua khe hở của hộp kính, xoay ngược bánh răng chính 180 độ và nhấn mạnh vào trục trung tâm. Ông không cố gắng nhìn về quá khứ; ông cố gắng tạo ra một sự đoản mạch năng lượng.
Một luồng ánh sáng trắng lòa mắt bùng phát từ chiếc đồng hồ cát. Một âm thanh chói tai, vượt ra ngoài ngưỡng nghe của con người, vang lên khắp toa tàu. Những kẻ đeo mặt nạ bánh răng khựng lại, thiết bị điện trường trên tay chúng nổ tung dưới áp suất của sóng âm. Cả toa tàu chìm trong một luồng gió xoáy màu bạc—những hạt cát thời gian đang giải phóng năng lượng tích trữ hàng nghìn năm.
Trong khoảnh khắc ấy, Elias Thorne nhìn thấy những hình ảnh rời rạc hiện ra trong không trung: hình ảnh Marcus Vane đang cười ngạo nghễ, hình ảnh Miller đang cầm khẩu súng trong sương mù London, và một gương mặt xa lạ—một người đàn ông với vết sẹo hình bánh răng trên trán đang ngồi trong một căn phòng đầy những bản đồ quân sự.
"Kẻ chủ mưu..." Elias thầm thì.
Luồng sáng vụt tắt. Khi Elias mở mắt ra, Julian Vane đã biến mất, chỉ còn lại chiếc đồng hồ cát giờ đây đã vỡ vụn, những hạt cát bạc trở nên xám xịt và vô hồn. Đám người đeo mặt nạ cũng đã rút lui trong sự hỗn loạn, để lại một toa tàu tan hoang.
Elias Thorne đứng dậy, phủi lớp bụi trên áo khoác. Ông nhặt một mảnh vỡ của chiếc đồng hồ cát lên, bên trong có khắc một dòng chữ nhỏ bằng tiếng Đức: "Zeit là Macht" (Thời gian là Quyền lực).
Câu truyện về những âm mưu không hề kết thúc tại Pyrenees hay Greenwich. Nó chỉ đơn giản là đang chuyển dịch sang một quy mô lớn hơn, nơi mà ranh giới giữa khoa học và huyền học, giữa quá khứ và tương lai đang mờ dần.
Ông bước ra khỏi đoàn tàu đang dừng giữa một cánh đồng vắng vẻ. Sương mù lại kéo đến, bao phủ lấy hình bóng cô độc của vị thám tử. Elias biết rằng, "Hội Đồng Của Những Bánh Răng" sẽ không để ông yên. Ông đã nhìn thấy gương mặt của kẻ cầm đầu, và trong thế giới của những kẻ vô hình, đó là một bản án tử hình.
Nhưng Elias Thorne không sợ hãi. Ông lấy cuốn sổ tay ra, ghi chú lại những gì mình vừa nhìn thấy.
"Địa điểm: Toa tàu Paris – Calais. Biến số mới: Hội Đồng Bánh Răng. Mục tiêu: Kẻ có vết sẹo bánh răng. Logic: Kẻ điều khiển thời gian thực chất là kẻ sợ hãi tương lai nhất."
Ông đi bộ dọc theo đường ray, hướng về phía ánh đèn của trạm gác gần nhất. London vẫn còn xa, và những bí mật của thế kỷ 19 vẫn đang cuộn trào dưới lớp vỏ của sự tiến bộ. Elias Thorne, với chiếc đồng hồ quả quýt bình thường trong túi, cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bởi vì ông biết rằng, dù cát có chảy ngược hay bánh răng có bị bẻ cong, sự thật khách quan sẽ luôn tìm được đường để hiển lộ.
Con đường phía trước rực rỡ trong ánh trăng, và lần đầu tiên, Elias cảm thấy nhịp điệu của trái tim mình hòa quyện hoàn hảo với nhịp điệu của vũ trụ. Ông không còn là người đi săn các con số; ông đã trở thành người bảo vệ cho dòng chảy tự nhiên của thời gian.
Câu truyện về những bánh răng và cát thời gian chỉ là một nốt nhạc trong bản giao hưởng vĩ đại mà Elias đang viết bằng chính cuộc đời mình. Và ông sẽ không dừng lại cho đến khi nốt nhạc cuối cùng được vang lên trong sự thanh khiết của công lý.