MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại TìnhChương 4

Bản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại Tình

Chương 4

869 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn sân khấu chập chờn rồi phụt tắt, để lại không gian rộng lớn của lễ đường chìm trong bóng tối nhập nhoạng, chỉ còn ánh sáng xanh le lói từ màn hình LED đang tạm dừng ở khung hình nhục nhã nhất của Cố Trình Huy. Sự im lặng kéo dài khiến người ta nghe rõ cả tiếng tim đập loạn nhịp của những kẻ trong cuộc.

Từ phía lối đi trải thảm đỏ thẫm kéo dài ra tận cửa chính, một bóng hình cao lớn bước ra từ vùng tối. Tiếng giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch phát ra âm thanh khô khốc, đều đặn như nhịp đếm của tử thần. Khách mời đồng loạt ngoái nhìn, những người vốn đang xì xào bỗng chốc im bặt khi nhận ra áp lực vô hình đang lan tỏa theo từng bước chân của người đàn ông ấy.

Dưới ánh đèn chùm pha lê vừa được bật sáng trở lại với cường độ dịu nhẹ, gương mặt của Cố Ngôn Sâm hiện ra rõ nét. Đó là một gương mặt được tạo hóa điêu khắc tỉ mỉ nhưng lại mang vẻ lãnh đạm, xa cách tột cùng. Đôi lông mày rậm hơi xếch lên, đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước đóng băng, và sống mũi cao thẳng tắp tạo nên một khí chất vừa kiêu ngạo vừa nhàn nhã.

Sự xuất hiện của anh khiến ngay cả những vị lão làng trong giới kinh doanh cũng phải đứng dậy. Người đàn ông này chính là "huyết mạch" thực sự của Cố gia, kẻ đã một tay vực dậy đế chế tài chính từ bờ vực sụp đổ khi mới ngoài đôi mươi, người mà sự tồn tại của anh chính là thước đo cho sự thịnh vượng của cả gia tộc.

Cố Trình Huy nhìn thấy anh, đôi môi run rẩy không thốt nên lời: "Anh... anh cả? Sao anh lại về vào lúc này?"

Cố Ngôn Sâm không đáp lời em trai mình. Anh bước lên bục cao, ánh mắt lướt qua bàn tay đang run rẩy của Cố Trình Huy định chạm vào vai Khương Vãn, rồi dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt nhưng kiên cường của cô. Anh đứng đó, đứng giữa Khương Vãn và sự hỗn độn của buổi lễ, như một bức tường thành không thể xuyên thủng.

Bố của Cố Trình Huy từ dưới khán đài vội vã chạy lên, gương mặt già nua tràn đầy vẻ nịnh nọt và lúng túng. Ông ta hắng giọng, cố gắng phá vỡ bầu không khí đóng băng bằng một giọng điệu khoa trương: "Mọi người, xin thứ lỗi cho sự chậm trễ này. Đây là Ngôn Sâm, đứa con trai cả của tôi, người bấy lâu nay vẫn điều hành công việc kinh doanh của gia đình từ hải ngoại. Hôm nay nó về để chứng kiến lễ đính hôn của em trai, không ngờ lại gặp phải chuyện này..."

Lời giới thiệu của ông ta bị cắt ngang bởi cái nhìn sắc lạnh của Cố Ngôn Sâm. Anh thản nhiên chỉnh lại khuy măng sét bằng bạc, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng khắp khán phòng: "Tôi về không phải để chứng kiến một trò hề."

Khương Vãn ngước lên, bắt gặp ánh mắt của anh. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ, như thể người đàn ông này không phải ngẫu nhiên xuất hiện, mà anh đã đứng trong bóng tối quan sát cô từ rất lâu rồi. Anh không nhìn cô với sự thương hại như những người khách ngoài kia, mà nhìn cô như một kẻ đồng hành, một người đang chìa tay ra để kéo cô khỏi vũng bùn dối trá.

Cố Ngôn Sâm khẽ nghiêng đầu, bóng dáng anh đổ dài lên người Khương Vãn, che chở cho cô khỏi những ống kính máy ảnh đang điên cuồng nháy sáng. Anh quay sang nhìn Cố Trình Huy, người vẫn đang loay hoay tìm cách giải thích cho vết son trên cổ áo và đoạn clip trên màn hình.

"Trình Huy, năng lực xử lý chuyện riêng của chú tệ đến mức khiến tôi phải thất vọng." Cố Ngôn Sâm nhếch môi, một nụ cười không có chút nhiệt độ. "Một người không giữ được lòng tin của vợ sắp cưới, thì làm sao giữ được lòng tin của cổ đông?"

Câu nói của anh như một nhát dao chí mạng tước bỏ mọi hy vọng cứu vãn của Cố Trình Huy. Cả lễ đường nín thở. Ai cũng biết, lời nói của Cố Ngôn Sâm chính là mệnh lệnh, là phán quyết cuối cùng tại Cố gia. Trong lúc sự hỗn loạn đang lên đến đỉnh điểm, không ai chú ý rằng Cố Ngôn Sâm đã khẽ bước về phía Khương Vãn, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết trên người anh.

Anh cúi đầu, ghé sát tai cô, hơi thở ấm áp đối lập hoàn toàn với ánh mắt lạnh lẽo lúc nãy: "Cô Khương, vở kịch của họ kết thúc rồi. Bây giờ, em có muốn bắt đầu một vở kịch của riêng chúng ta không?"