Thái Bình Dương không giống như sự chật chội của lục địa già. Nó là một thực thể mênh mông, xanh thẳm và đầy rẫy những khoảng không vô định, nơi mà các định luật vật lý dường như bị bẻ cong bởi sự cô độc tuyệt đối của đại dương. Con tàu viễn dương S.S. Galactic đã đi được mười ngày kể từ khi rời cảng Sydney, hướng về phía quần đảo Solomon. Trên boong tàu, Julian Thorne đứng lặng yên, tay cầm một thiết bị đo góc lục phân (sextant) bằng đồng sáng loáng. Ông đang thực hiện một phép tính về độ lệch của các vì sao mà mắt thường không bao giờ nhận ra.
"Độ lệch từ trường ở đây là 1,5 độ về phía Đông," Thorne nói khẽ khi Mary Debenham bước đến bên cạnh. "Nó không phải do địa chất vùng biển này. Có một nguồn nhiễu động nhân tạo đang phát ra từ dưới đáy đại dương, hoặc từ một điểm cố định phía trước chúng ta."
Mary nhìn vào bản đồ hàng hải đang trải rộng trên bàn gỗ. "Chúng ta đang tiến vào vùng biển trắng. Trên bản đồ của Hải quân Hoàng gia, đây là khu vực có nhiều rạn san hô nguy hiểm và không có người ở. Nhưng theo các báo cáo từ những tàu đánh cá bị mất tích, đây là nơi xuất hiện 'những con mắt lửa' trên mặt biển vào ban đêm."
Thorne lấy ra một mảnh giấy nhỏ, trên đó ông đã phác thảo lại sơ đồ của một hệ thống truyền tải năng lượng không dây – một ý tưởng mà ông đã từng trao đổi với Nikola Tesla tại New York vài năm trước.
"Obsidian không chỉ xây dựng một căn cứ. Họ đang xây dựng một mạng lưới," Thorne giải thích, ngón tay ông vạch một đường thẳng trên bản đồ. "Nếu chúng ta nối các điểm nhiễu động từ London, Ural và Berlin, chúng ta sẽ thấy chúng hội tụ tại tọa độ này. Đây không phải là ngẫu nhiên. Đây là hình học của một cuộc xâm lăng kỹ thuật."
Đêm đó, khi con tàu đang lướt qua một vùng biển lặng như tờ, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Mặt biển bắt đầu phát ra ánh sáng xanh huỳnh quang, giống hệt thứ ánh sáng của Nguyên tố số 0 trong hầm mỏ Kyshtym. Nhưng lần này, nó không phát ra từ đá, mà từ những sinh vật phù du dưới nước.
"Nhìn kìa," Mary thốt lên, tay chỉ xuống mạn tàu.
Dưới làn nước trong vắt, hàng ngàn con cá đang bơi theo một quỹ đạo vòng tròn hoàn hảo, như thể chúng bị điều khiển bởi một lực từ tính khổng lồ. Ở trung tâm của vòng xoáy đó, một cấu trúc kim loại sẫm màu dần hiện lên khỏi mặt nước. Nó trông giống như một chiếc vây cá khổng lồ bằng thép, nhưng trên đỉnh của nó là một thấu kính quay tròn, phát ra những tia sáng hồng ngoại mà chỉ những thiết bị của Thorne mới có thể bắt được.
"Một trạm thu phát tín hiệu dưới nước," Thorne lẩm bẩm. "Chúng ta đã bước vào 'Thiên đường' của chúng."
Đúng lúc đó, tiếng còi báo động trên tàu Galactic vang lên chói tai. Một luồng sáng cực mạnh từ phía chân trời bắn thẳng về phía con tàu, biến màn đêm thành ban ngày trong tích tắc. Thuyền trưởng gào thét ra lệnh chuyển hướng, nhưng con tàu dường như bị một lực hút vô hình giữ chặt lại. Kim la bàn trong buồng lái xoay điên cuồng trước khi nổ tung thành từng mảnh kính.
"Toàn bộ hệ thống cơ khí của tàu đang bị nhiễm từ!" Thorne hét lên để át tiếng gió. "Mary, mang cho tôi bộ khử từ cầm tay!"
Trong khi hành khách đang hỗn loạn chạy lên boong, Thorne lao xuống khoang máy. Ông thấy những pít-tông thép đang bắt đầu nghiến vào nhau do lực ma sát tăng đột biến từ từ trường. Ông nhanh chóng quấn những vòng dây đồng quanh trục động cơ chính và nối chúng với một bộ tụ điện Leyden.
"Theo định luật Lenz, chúng ta phải tạo ra một dòng điện ngược chiều để triệt tiêu lực hút này!" Thorne giải thích cho người thợ máy đang run rẩy.
Một tiếng nổ hồ quang điện vang lên, luồng ánh sáng xanh loét bao phủ toàn bộ khoang máy. Con tàu rung chuyển dữ dội rồi bỗng nhiên thoát ra khỏi lực hút, lao về phía trước với vận tốc kinh người. Nhưng ở phía chân trời, một hòn đảo kỳ lạ đã hiện ra.
Nó không phải là một hòn đảo san hô bình thường. Toàn bộ bề mặt của nó được bao phủ bởi những tấm pin phản xạ ánh sáng mặt trời bằng bạc và những tháp thép cao vút, trông giống như những chiếc kim khổng lồ đâm vào bầu trời. Đó là căn cứ trung tâm của Obsidian – nơi mà Nam tước De Rais đã nhắc đến như một trật tự thế giới mới.
Khi tàu Galactic tiến gần hơn, những chiếc canô bọc thép siêu tốc của Obsidian bắt đầu bao vây. Chúng không mang súng trường, mà mang theo những thiết bị cầm tay phát ra sóng âm tần số cao, khiến các thủy thủ trên tàu gục xuống vì đau đớn.
Thorne và Mary biết họ không thể đối đầu trực diện. Họ nhanh chóng mặc bộ đồ lặn đời đầu mà họ đã chuẩn bị – một thiết kế bằng đồng và da có bình chứa khí nén riêng biệt.
"Chúng ta sẽ xuống dưới đó," Thorne chỉ tay về phía những đường ống dẫn năng lượng khổng lồ chạy dưới đáy biển. "Cách duy nhất để phá hủy hệ thống này là cắt đứt nguồn cung cấp nước làm mát cho lò phản ứng trung tâm."
Họ nhảy xuống biển ngay trước khi những tên lính của Obsidian tràn lên tàu. Dưới làn nước sâu, thế giới của Obsidian hiện lên rõ nét và đáng sợ hơn bao giờ hết. Những đường hầm bằng thủy tinh chạy dọc đáy biển, nơi những cỗ máy tự động đang khai thác các mạch quặng quý hiếm.
Thorne dẫn Mary bơi về phía một van xả áp khổng lồ. Ông sử dụng một thiết bị cắt bằng hồ quang điện dưới nước – một phát minh mạo hiểm mà ông vừa hoàn thiện trên tàu. Khi lưỡi cắt chạm vào lớp vỏ thép, những bong bóng khí oxy bốc lên cuồn cuộn.
"Nếu áp suất trong buồng đốt tăng lên thêm 10 atmosphere," Thorne tính toán trong đầu khi nhìn vào đồng hồ đo áp suất của hệ thống dẫn năng lượng, "phản ứng hạt nhân sơ khai bên trong hòn đảo sẽ tự triệt tiêu do nhiệt độ vượt quá ngưỡng bền của vật liệu."
Họ thành công trong việc làm rò rỉ hệ thống làm mát. Một luồng hơi nước nóng bỏng phun ra, tạo thành một vùng nhiễu động mạnh. Ngay lập tức, những tiếng nổ trầm đục từ sâu trong lòng đảo vang vọng qua làn nước. Những tháp thép trên hòn đảo bắt đầu nghiêng ngả, ánh sáng từ các thấu kính lịm dần.
Tuy nhiên, khi họ ngoi lên mặt nước ở một bãi biển hẻo lánh phía sau hòn đảo, một bóng hình quen thuộc đã đứng đợi sẵn. Nam tước De Rais, với một cánh tay máy bằng đồng thay thế cho phần chi đã mất ở Ural, đứng đó với một vẻ điềm tĩnh đáng sợ.
"Julian Thorne, ông là hằng số duy nhất mà tôi không thể loại bỏ khỏi các phương trình của mình," De Rais nói, giọng ông ta giờ đây mang âm hưởng của kim loại. "Nhưng ông đã quá muộn. Hệ thống truyền tải năng lượng này không chỉ dành cho hòn đảo này. Nó đã được kết nối với mạng lưới ngầm ở khắp các châu lục. Ngay cả khi ông phá hủy nơi này, Obsidian vẫn sẽ vận hành từ bóng tối."
"Ngài sai rồi, De Rais," Thorne bước lên cát, nước biển chảy ròng ròng trên bộ đồ lặn. "Ngài dựa vào sự ổn định của mạng lưới, nhưng ngài quên mất lý thuyết về sự hỗn loạn. Một sự cố tại đây sẽ tạo ra một xung đột pha trên toàn bộ hệ thống toàn cầu. Trong vòng một giờ nữa, mọi căn cứ của Obsidian từ London đến Berlin sẽ bị quá tải nhiệt và tự hủy."
Gương mặt của De Rais biến sắc. Ông ta lao về phía bảng điều khiển cầm tay, nhưng Mary đã nhanh hơn. Cô ném một lọ hóa chất phản ứng mạnh vào bộ thu phát tín hiệu trên ngực áo của ông ta.
Xèo!
Một phản ứng hóa học làm nóng chảy các mạch điện tinh vi trên cánh tay máy của De Rais. Ông ta gào thét trong đau đớn khi công nghệ mà ông ta tôn thờ đang phản bội chính chủ nhân của nó.
Đúng lúc đó, hòn đảo rung chuyển bởi một vụ nổ cực lớn từ trung tâm. Mặt đất bắt đầu nứt toác. Thorne và Mary chạy về phía bờ biển, nơi một chiếc canô của đoàn thám hiểm đang lao tới cứu viện.
Khi họ đứng trên canô, nhìn lại phía sau, "Thiên đường" của Obsidian đang dần chìm xuống đại dương trong một quầng lửa xanh lục. Nam tước De Rais và những giấc mộng điên rồ của ông ta bị nuốt chửng bởi chính nguồn năng lượng mà họ muốn dùng để thống trị thế giới.
Julian Thorne ngồi xuống boong canô, ông tháo chiếc mũ đồng nặng nề. Vết sẹo trên tay ông cuối cùng cũng mờ hẳn đi.
"Kết thúc rồi sao?" Mary hỏi, cô nhìn những tàn tích của hòn đảo biến mất dưới những con sóng.
"Trận chiến này đã kết thúc," Thorne đáp, mắt ông nhìn về phía mặt trời đang lặn trên Thái Bình Dương. "Nhưng khoa học sẽ không bao giờ dừng lại. Chúng ta đã chứng minh rằng logic và đạo đức có thể chiến thắng sự điên rồ, nhưng chúng ta phải luôn cảnh giác. Bởi vì ở một nơi nào đó, trong một phòng thí nghiệm nào đó, một nhà khoa học trẻ khác có thể lại đang cầm trên tay một mảnh đá màu xanh lục."
Ông mở cuốn sổ tay ra, lật sang trang cuối cùng và viết một dòng tổng kết: THỰC NGHIỆM HOÀN TẤT. KẾT LUẬN: NHÂN TÍNH LÀ BIẾN SỐ QUYẾT ĐỊNH.
Chiếc canô lướt đi trên mặt biển mênh mông, hướng về phía con tàu Galactic đang đợi ở phía xa. Julian Thorne nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng sóng biển – thứ âm thanh tự nhiên duy nhất không bao giờ bị biến dạng bởi máy móc. Logic của ông đã cứu được thế giới một lần nữa, nhưng ông biết rằng, cuộc hành trình tìm kiếm sự cân bằng giữa trí tuệ và linh hồn con người sẽ còn kéo dài mãi mãi.