Hạ Trăn cảm thấy thế này, mặc dù tư tưởng của Bùi Thừa An giống người thế kỷ trước, cách nói chuyện cũng y chang ông nội cô, nhưng cô không ngờ anh lại là người có đủ tố chất khiến người ta ngày đêm nhung nhớ, không thể nào quên, vậy nên cô đã giả vờ...