Họ quyết định tìm kiếm Dương Hạo. Nhưng Lục Phong đề nghị họ kiểm tra lại hiện trường vụ án thứ nhất.
"Nếu hung thủ là Dương Hạo, hắn ta sẽ để lại một manh mối Logic cuối cùng để chúng ta tìm ra hắn ta. Nếu là người khác, hắn ta đã để lại một dấu vết tâm lý," Lục Phong nói.
Tại hiện trường, Lục Phong tập trung vào chiếc bàn làm việc của nạn nhân. Anh ta nhận thấy sự sắp xếp của các vật phẩm trên bàn quá gọn gàng.
"Kẻ dọn dẹp đã quá cẩn thận. Mộ Viễn, anh đã tìm thấy dấu vết Polymer ở đây. Hãy phân tích cách nó bị xóa sạch," Lục Phong yêu cầu.
Mộ Viễn sử dụng thiết bị phân tích hóa học cầm tay. "Polymer bị xóa sạch bằng một loại dung môi cực mạnh. Nhưng chính quá trình xóa sạch đó đã làm thay đổi cấu trúc của vật liệu bề mặt gỗ."
Anh ta chỉ vào một vết mờ nhạt trên mặt bàn. "Bằng mắt thường, anh không thấy gì. Nhưng phân tích quang phổ cho thấy có một hình ảnh mờ của một vật thể đã được đặt ở đây rất lâu trước khi bị xóa."
Mộ Viễn nhanh chóng sử dụng phần mềm đồ họa để tái tạo hình ảnh đó. Hình ảnh mờ nhạt hiện ra là một chiếc nhẫn.
"Chiếc nhẫn. Một chiếc nhẫn có thiết kế rất đặc trưng," Lục Phong chăm chú nhìn. "Nó không phải là nhẫn cưới. Nó có vẻ là nhẫn kỷ niệm của một tổ chức nào đó."
Mộ Viễn căng thẳng. Anh ta biết chiếc nhẫn đó. Đó là chiếc nhẫn kỷ niệm của Viện Nghiên cứu Khoa học Quốc gia, được trao cho các nhà nghiên cứu cấp cao có thành tích đột phá.
"Cha tôi... cũng có một chiếc nhẫn như vậy," Mộ Viễn thì thầm, giọng anh ta mang theo sự giận dữ bị kìm nén. "Đây là bằng chứng trực tiếp nhất. Kẻ giết người là một nhà khoa học cấp cao, một người đã làm việc cùng cha tôi."
Lục Phong đặt tay lên vai Mộ Viễn. Lần này, Mộ Viễn không từ chối. Anh chấp nhận sự an ủi đó.
"Chúng ta đang tiến gần rồi, Mộ Viễn. Kẻ này không chỉ muốn trả thù những kẻ dối trá. Hắn ta muốn phá hủy Logic và danh tiếng của những người giữ nó. Hắn ta đang nhắm vào danh dự khoa học của cha anh."