Sau khi phát hiện ra mối liên hệ cá nhân của Mộ Viễn với Viện Nghiên cứu Sinh học X, sự hợp tác của họ chuyển sang một trạng thái căng thẳng nhưng sâu sắc hơn. Lục Phong tôn trọng không gian riêng tư của Mộ Viễn, nhưng cũng quyết tâm kéo anh ta ra khỏi lớp vỏ bảo vệ lạnh lẽo mà anh đã xây dựng.
Lục Phong đề nghị Mộ Viễn cùng đến hiện trường vụ án tiếp theo, nhưng lần này không phải với tư cách chuyên gia pháp y.
"Chúng ta cần tìm hiểu thêm về mối quan hệ giữa nạn nhân và Viện X," Lục Phong giải thích. "Hiện trường không chỉ là nơi tội ác diễn ra, nó còn là nơi nạn nhân và hung thủ giao tiếp lần cuối. Tôi muốn anh thấy được sự thật con người đằng sau những con số."
Mộ Viễn miễn cưỡng đồng ý. Lần đầu tiên, anh ta đi cùng Lục Phong trong vai trò một nhà điều tra, không mang theo dụng cụ pháp y.
Lục Phong đưa Mộ Viễn đến căn hộ của nạn nhân. Anh ta quan sát cách Mộ Viễn phản ứng. Mộ Viễn không nhìn vào sàn nhà hay vết máu, anh ta nhìn vào hệ thống khóa cửa, cấu trúc vật liệu của căn nhà, cách ánh sáng tự nhiên chiếu vào.
"Tất cả đều được tính toán để tối đa hóa sự sạch sẽ và hiệu quả," Mộ Viễn nhận xét. "Nạn nhân là một người theo chủ nghĩa Logic."
"Nhưng anh nhìn này," Lục Phong chỉ vào một bức ảnh cũ trên bàn. "Đây là bức ảnh nạn nhân chụp với một đứa trẻ. Đứa trẻ này trông rất quen thuộc."
Trong bức ảnh, sự thật cảm xúc hiện ra. Nạn nhân, người được cho là lạnh lùng, lại đang mỉm cười trìu mến với đứa trẻ.
Mộ Viễn nhìn bức ảnh, một sự khó chịu thoáng qua trên gương mặt anh ta. Anh ta ghét những bằng chứng cảm tính. "Ảnh chỉ là ảnh, Thanh tra Lục. Nó không chứng minh được gì về động cơ giết người."
"Nó chứng minh rằng mọi người đều có một mặt ẩn giấu," Lục Phong đáp, nhìn thẳng vào Mộ Viễn. "Cũng giống như anh, Mộ chuyên gia. Anh sống trong phòng thí nghiệm của mình, mọi thứ đều vô trùng và được kiểm soát. Anh có nghĩ rằng việc tự phong tỏa bản thân khỏi cảm xúc sẽ bảo vệ anh khỏi những lời nói dối không?"
Lục Phong đột ngột thay đổi chủ đề, mời Mộ Viễn đến căn hộ của mình. Mộ Viễn ngạc nhiên, nhưng sự tò mò khoa học đã thắng sự thận trọng của anh.
Căn hộ của Lục Phong đối lập hoàn toàn với sự vô trùng của Mộ Viễn: ấm cúng, có phần bừa bộn một cách nghệ thuật, đầy ắp sách và đồ lưu niệm từ các chuyến đi. Có một cây đàn guitar cũ trong góc và một mùi hương nhẹ nhàng của gỗ đàn hương.
"Đây là cuộc sống không Logic của tôi," Lục Phong mỉm cười.
Mộ Viễn đứng giữa phòng, cảm thấy như đang đứng giữa một ma trận không thể giải mã. "Tỷ lệ vi khuẩn trong không khí cao hơn 30% so với môi trường lý tưởng."
"Nhưng tỷ lệ hạnh phúc thì cao hơn 100%," Lục Phong đáp, pha cho Mộ Viễn một tách trà nóng. Anh ta cố gắng chạm vào Mộ Viễn bằng sự ấm áp và sự hỗn loạn mà anh ta đã cố gắng né tránh suốt mười năm.