MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBằng Chứng Của Lòng TinChương 8: Đêm Trắng Trên Bàn Mổ

Bằng Chứng Của Lòng Tin

Chương 8: Đêm Trắng Trên Bàn Mổ

491 từ · ~3 phút đọc

Áp lực điều tra ngày càng tăng. Mộ Viễn và Lục Phong buộc phải làm việc cùng nhau suốt đêm tại phòng giám định để phân tích các mẫu vật còn lại.

Mộ Viễn làm việc trên tử thi, Lục Phong ở bên cạnh, sắp xếp hồ sơ tâm lý và các mẫu vật thu thập từ hiện trường.

"Anh không mệt sao, Mộ Viễn?" Lục Phong hỏi khi thấy Mộ Viễn đã làm việc liên tục hơn 20 giờ.

"Cơ thể tôi được huấn luyện để duy trì hiệu suất làm việc cao. Mệt mỏi là một biến số không cần thiết," Mộ Viễn đáp, tay anh ta vẫn chính xác tuyệt đối khi lấy mẫu vật.

"Nhưng anh là con người, không phải máy móc," Lục Phong thở dài. Anh ta biết cách duy nhất để Mộ Viễn nghỉ ngơi là đánh lạc hướng anh ta.

Lục Phong bắt đầu kể lại một vụ án nhỏ mà anh ta đã giải quyết nhờ vào trực giác: một vụ trộm cắp tưởng như hoàn hảo, nhưng Lục Phong đã tìm thấy manh mối từ cách sắp xếp đồ vật trên bàn.

Mộ Viễn lắng nghe, lần đầu tiên anh ta tỏ ra hứng thú với một câu chuyện phi khoa học. "Dựa trên phân tích hành vi đó, khả năng đối tượng có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế là 87%."

"Đúng. Đó là Logic của tôi," Lục Phong cười. "Logic Tâm lý."

Giữa câu chuyện, tay Mộ Viễn bỗng chạm vào một mẫu vật sinh học trên bàn mổ. Anh ta dừng lại. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, sự lạnh lùng của anh ta biến mất, thay vào đó là một sự đau đớn dữ dội.

"Cha tôi... ông ấy cũng đã từng làm việc trên một mẫu vật tương tự," Mộ Viễn thì thầm. "Ông ấy đã tin vào bằng chứng, nhưng sự thật vẫn bị che đậy."

Lục Phong hiểu rằng anh đã chạm vào vết thương lòng của Mộ Viễn. Anh ta nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay Mộ Viễn đang đeo găng.

"Tôi tin vào anh, Mộ Viễn," Lục Phong nói, giọng nói ấm áp và kiên định. "Tôi tin vào Logic của anh. Nếu cha anh bị gài bẫy, chúng ta sẽ tìm ra sự thật đó. Tôi sẽ dùng trực giác của tôi để bảo vệ Logic của anh."

Sự tiếp xúc của Lục Phong không chỉ là sự an ủi, mà còn là một điểm neo cảm xúc. Mộ Viễn, người luôn giữ khoảng cách, đã không rút tay lại. Anh ta cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa, xua tan sự lạnh lẽo của phòng giám định.

Họ tiếp tục làm việc, nhưng sự ăn ý giữa họ đã thay đổi. Mộ Viễn đọc các dấu vết sinh học, Lục Phong đọc các dấu vết tâm lý. Logic Lạnh và Trực Giác Nóng đã bắt đầu hòa quyện, tạo ra một sức mạnh mới để truy tìm kẻ giết người.