MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBánh Răng Định MệnhChương 3

Bánh Răng Định Mệnh

Chương 3

2,622 từ · ~14 phút đọc

5

Khi về thì vẫn chưa quá muộn, đúng lúc cao điểm tan tầm, xe buýt đông nghẹt người.

Tôi gần như dán sát vào lòng Cố Hoài, rầu rĩ nói:

“Biết vậy thà đi bộ còn hơn…”

Cảm giác chật chội đến mức thở cũng thấy khó khăn.

Cố Hoài một tay vịn thanh treo trên trần xe, tay còn lại chống lên cửa kính, vây tôi vào giữa. Giọng cậu ta nhẹ nhàng trấn an:

“Mai tôi đi học lái xe, thi bằng lái về. Nhịn chút đi.”

Tôi hơi lúng túng, cố gắng tránh nhìn mặt Cố Hoài:

“Vậy… tôi nhịn thêm chút nữa…”

Mùi ngột ngạt trong khoang xe như bị làn hơi lạnh nhè nhẹ của Cố Hoài che lấp. Trong vòng tay nửa ôm nửa đỡ ấy, tôi có thể cảm nhận rất rõ… đầu gối chúng tôi khẽ chạm vào nhau, nóng hầm hập.

Mỗi lần xe thắng gấp, đám đông lắc lư, mấy cú chạm da thịt tình cờ kia lại giống như có luồng điện chạy qua – khiến tim tôi đập loạn cả lên.

Không lâu sau thì xe dừng ở trạm. Trước cổng hai nhà, Cố Hoài hỏi:

“Qua nhà tôi, hay về nhà cậu?”

“Nhà tôi.”

Tôi chỉ vào cánh cổng trước mặt, nhấc chân định bước đi.

Ai ngờ chưa kịp đi thì cổ áo bị kéo ngược lại — là Cố Hoài.

“Dì nói để tôi chăm sóc cậu mà. Cậu ở một mình không sợ à? Với lại… cậu còn chưa ăn tối. Tôi nấu cho cậu nhé? Hoặc qua nhà tôi, tôi làm món sườn xào chua ngọt mà cậu thích nhất.”

Tôi nuốt nước bọt, gạt tay Cố Hoài ra, kiên quyết:

“Không cần đâu, trong tủ lạnh còn đồ ăn mẹ tôi để lại.”

Nếu là mọi khi, tôi sẽ không ngần ngại mà chạy sang nhà Cố Hoài ngay.

Nhưng hôm nay thì… thôi đi.

Tôi vẫn chưa thể đối diện với sự thật rằng Cố Hoài thích tôi, còn tôi thì… hình như không phản cảm?

Tôi cần thời gian. Tôi cần suy nghĩ nghiêm túc lại về giới tính của mình.

Có vẻ Cố Hoài cũng nhận ra tôi đang né tránh, ánh mắt hơi trùng xuống, cậu ta thở dài:

“Ừ… có gì gọi cho tôi.”

Nhìn bóng lưng Cố Hoài lúc rời đi, tôi thấy lòng mình hơi khó chịu.

Về đến nhà, tôi lăn lên giường, mở điện thoại vào diễn đàn đăng bài hỏi netizen vạn năng:

【Nếu anh em chí cốt tỏ tình với bạn thì nên làm gì?】

【Đang cần gấp, trả lời nhanh với…】

Tối có nhiều người online, tốc độ phản hồi cũng nhanh:

【Tặng nó một cái bạt tai, tát tỉnh lại.】

【Chuyện gì đó? Nói rõ hơn được không?】

【Tỏ tình thì cưới luôn đi, chúc phúc nhé.】

【Tốt nhất là từ chối khéo rồi tránh xa.】

…

Xem xong loạt bình luận, tôi càng rối não hơn.

Nhưng có một bình luận nghe có vẻ hợp lý:

【Giới thiệu bạn gái cho nó đi, kéo nó trở lại thẳng hướng. Chắc là FA lâu quá nên bị u mê nhất thời.】

Tôi bừng tỉnh!

Đúng rồi!

Tôi mở danh bạ lướt một lượt – nhưng nghĩ lại thì Cố Hoài đến hoa khôi lớp còn không ưng, yêu cầu phải gọi là cực cao.

Chắc là gu không hợp?

Hoa khôi là kiểu ngọt ngào bánh bèo, vậy thì đổi hướng – thử kiểu chị đại xem sao?

Tôi bèn nhắn cho chị họ – hiện đang học đại học – cầu cứu.

Ban đầu chị còn kiên quyết không chịu. Nhưng đến khi tôi gửi ảnh Cố Hoài qua, chị im vài giây, rồi lập tức đổi giọng:

“Trời má ơi! Sao cưng không gửi ảnh sớm!? Chuyện nhỏ thôi, để chị lo! Chị chính là người mang ánh sáng đến cho kẻ lạc lối!”

Tôi: … cái đồ mê trai không thuốc chữa!

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Hy vọng chị có thể ra tay giúp đỡ, để tôi khỏi phải xoắn xuýt mấy chuyện lung tung nữa.

Ai ngờ chưa tới mười phút, chị tôi đã bị “vả ngược” tơi tả quay về.

6

Nguyên nhân là thế này:

【Chị họ】: “Học đệ à~ em có thích chị không~?”

【Cố Hoài】: “Không.”

【Chị họ】: “Haha, chị cũng vậy, chị thích… Khổng Tử.”

【Cố Hoài】: “Lão Tử, Khổng Tử, rồi cả chị – tôi đều không thích.”

Chị tôi xấu hổ quá, chỉ biết gửi sticker đầu chuột Mickey.

【Cố Hoài】: “Cả cái đầu chuột Mickey đó tôi cũng không thích.”

【Chị họ】: “Ủa alo? Sao bám tôi vậy trời!? Thôi tôi rút, xin rút lẹ!”

Bà ngoại tôi hồi trẻ là đại mỹ nhân, nhan sắc di truyền từ bà được chia đều cho tôi và chị họ. Chị tôi từ bé đã là “nữ hoàng thị phi”, kiểu người dùng nhan sắc mà đi hành tẩu giang hồ.

Ai ngờ gặp phải Cố Hoài – cậu ta lạnh lùng đến mức… chị tôi bị “đập cho tỉnh mộng”.

Tôi phải mất cả đống thời gian mới an ủi được chị khỏi trạng thái “nghi ngờ nhân sinh”.

Nhưng chưa kịp thở ra hơi nào… phiền phức mới lại tìm tới cửa rồi.

“Anh em ơi! Cứu mạng! Lần này chỉ có cậu mới cứu được tôi!”

Người vừa gào to trong điện thoại là Vu Phi – bạn nối khố của tôi, chuẩn rich kid đời thứ hai, quan hệ của tụi tôi thì… đứa áp chót bảng và đứa đội sổ suốt cả năm.

“Cậu cần tôi cứu gì chứ? Vu thiếu gia còn có chuyện gì khó à?”

“Nói nghiêm túc đấy! Không đùa. Cậu có Cố Hoài – bug đời thật – kéo cậu đậu vào S Đại, bố mẹ tôi biết chuyện xong liền hợp lực chơi tôi trận ‘đòn tay đôi’ nam nữ phối hợp. Tới giờ tôi còn nằm sấp trên giường đây nè!”

Niềm vui của tôi thường đến từ nỗi đau của người khác. Tôi cố gắng nhịn cười:

“Đánh cũng đánh rồi, giờ tôi có thể làm gì?”

“Chuyện không chỉ dừng ở đó đâu! Kinh khủng nhất là họ bắt tôi đi xem mắt! Mà đối tượng thì cậu biết ai không? Một con ‘trà xanh’ đích thị – kẻ thù không đội trời chung của tôi luôn! Cậu cứu tôi với, nếu không tôi treo cổ trước cửa nhà cậu cho coi!”

Tôi gãi đầu, vẫn chưa hiểu rõ mình phải giúp kiểu gì:

“Cái này… tôi giúp được gì? Không thể thay cậu đi xem mắt được. Lỡ đâu cô ta lại thích tôi thì sao?”

“Dễ thôi. Hôm đó tôi dẫn cậu theo. Cậu diễn một vở với tôi, làm như tôi thích đàn ông. Đảm bảo cô ta biết điều sẽ rút lui!”

Tôi cạn lời, gắt nhẹ:

“Cái ý tưởng xàm xí gì vậy? Cậu không sợ bố mẹ biết rồi… lại combo nam nữ đánh tiếp à?”

“Hề hề~ Cậu không hiểu đâu. Tôi là con trai duy nhất trong dòng họ năm đời đấy, không dễ bỏ rơi được đâu. Chỉ cần cậu giúp tôi đuổi con ‘trà xanh’ kia đi, mấy chuyện sau tôi tự xử được. Giờ tôi nói gì bố mẹ cũng không nghe, nên tôi phải chơi cú này lớn một chút!”

Tôi nghĩ ngợi, thấy vẫn có gì đó sai sai. Bản thân tôi bây giờ còn chưa lo xong vụ Cố Hoài, đầu óc rối như tơ vò, giờ lại dính vô chuyện của Vu Phi, đúng là tự rước khổ vào người.

Thế nên tôi nói thẳng:

“Vu Phi, rắc rối lắm, cậu tìm người khác đi. Sao nhất định phải là tôi?”

Vu Phi giở giọng ủy mị:

“Cậu đẹp trai hơn cô ta. Cậu thử nghĩ xem, nếu tôi dắt theo một anh trai to xác như trụ điện, đứng đó giả gay thì không bị cô ta cười nhạo mới lạ. Cô ta là kẻ thù đời tôi, tôi không thể để mất mặt được!”

Tôi: “… Ờ, nghe cũng có lý phết.”

“Nhưng mà…”

“Anh em tốt! Cứu tôi lần này đi! Tôi không để cậu giúp không đâu – tặng cậu máy chơi game PS5 làm thù lao!”

Tôi bắt đầu lung lay. Tôi thích cái máy đó lâu lắm rồi, nhưng mà…

Tôi vẫn cố giữ vững lập trường:

“Không phải vì cái máy, mà tôi có nguyên tắc!”

“Tặng thêm một cái máy chơi game bản mới nhất của hãng ‘Lê Táo’ luôn!”

“Giao dịch thành công!”

Miệng tôi nhanh hơn não, ký hợp đồng trước khi kịp suy nghĩ.

Đáng ghét! Đồ nhà giàu đáng ghét!

Tôi ghét người có tiền – nhưng lại không thể ghét tiền được…

Hôm sau, sau khi đến thăm bà ngoại, tôi kiếm cớ tách khỏi Cố Hoài, để Vu Phi lái cái siêu xe đỏ chóe của cậu ta đến đón tôi.

Dù vậy, tôi vẫn thấy bất an, hỏi lại:

“Làm thế này… liệu có quá đáng không? Lỡ bố mẹ cậu mà biết, chắc chắn không tha cho cậu đâu.”

Vu Phi nhìn tôi, cười hề hề, còn vỗ vai tôi như ông chú đầy kinh nghiệm:

“Có chuyện gì tôi gánh! Yên tâm, tôi còn có ‘vũ khí bí mật’. Giờ bàn kỹ trước đi, để tí nữa khỏi lộ sơ hở.”

Rất nhanh, chúng tôi đến điểm hẹn – một nhà hàng kiểu sân vườn, bài trí cực kỳ tinh tế và lịch sự.

Nhưng… chuyện gì đây?

Bên kia bàn, có hai cô gái… đang nắm tay nhau.

Còn tôi… lại đang nắm tay Vu Phi.

7

Cả hai bên đều hơi bất ngờ trước tình huống hiện tại, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

Vu Phi là người ra đòn trước:

“Tô Hạ! Tôi thích con trai! Đây là Trình Ngôn, bạn trai tôi, làm ơn đừng ảo tưởng nữa!”

Cậu ta bá vai tôi, còn tôi thì miễn cưỡng tựa đầu vào ngực cậu ta cho đúng vai diễn.

Đối diện là một cô gái trông như đóa bạch liên thanh thuần yếu đuối — chắc chính là đối tượng xem mắt của Vu Phi: Tô Hạ.

Nhưng đối phương rõ ràng cũng không phải dạng vừa. Tô Hạ cười lạnh một tiếng:

“Trùng hợp ghê!”

Sau đó cô ta kéo cô gái mặc áo blazer đứng bên cạnh lại, xấu hổ e lệ nói:

“Thật ra tôi cũng không thích đàn ông. Tôi thích con gái. Đây là bạn gái tôi – Chu Khiết. Mong anh đừng tự mình đa tình.”

Tôi: “…”

Người qua đường:

“Thật hay giả vậy trời? Giới nhà giàu chơi căng quá!”

“Cú bẻ cua quá gắt! Quả dưa này to quá, ăn không nổi!”

Tôi nhìn hai bên đang ‘đấu võ mồm’, rồi quay sang nhìn cô gái tên Chu Khiết kia — ánh mắt chúng tôi chạm nhau, đều đầy nghi hoặc.

Ngay lúc tôi đang ăn dưa mê say thì khóe mắt tôi bắt được một dáng người quen thuộc.

Tôi nheo mắt lại — là Cố Hoài!

Tôi giật bắn mình, cúi đầu né tránh. Tại sao Cố Hoài lại ở đây?!

Tôi nhớ rõ mà, sáng nay còn bảo là mình đến thư viện mà?

Không ổn rồi. Nếu cậu ta thấy tôi ở đây, thì… chết chắc.

“Trình Ngôn, cậu đang tìm gì đó à? Sao cúi đầu mãi thế?”

Vu Phi vô tư hỏi, giọng to như sấm, khiến tai tôi ù luôn.

Đúng là sợ cái gì là dính ngay cái đó.

Dù không ngẩng đầu, tôi vẫn cảm nhận rõ bóng người ấy đang chậm rãi tiến lại gần — khí lạnh tỏa ra như băng tuyết.

Một bàn tay thon dài giơ ra trước mặt tôi, giọng nói lạnh tanh vang lên:

“Giải thích.”

Đập vào mắt tôi là một đôi chân dài thẳng tắp, thân hình cao lớn rắn rỏi được áo sơ mi ôm sát vẽ rõ từng đường nét — hoàn toàn có thể debut làm người mẫu.

Chỉ tiếc là khuôn mặt chủ nhân hiện đang đen như đáy nồi.

Tôi âm thầm mắng thầm trong bụng — xui tận mạng. Tôi cố làm ra vẻ bình tĩnh, ngẩng đầu:

“Để tôi giải thích sau được không?”

Dù sao tôi đã đồng ý giúp Vu Phi, không thể phá game vào phút chót được.

Nhưng rõ ràng Cố Hoài không hề hài lòng với câu trả lời ấy. Cậu ta lạnh lùng đáp:

“Không được. Giải thích ngay. Cậu chẳng phải nói đi thư viện à?”

Phía trước là ánh mắt khó hiểu từ Tô Hạ và Chu Khiết, phía sau là ánh nhìn cầu xin như chó con của Vu Phi.

Tôi rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, đầu óc căng như dây đàn—

“Mười phút!”

Cố Hoài rốt cuộc cũng nhả ra một câu. Tôi như bắt được cọng rơm cứu mạng, gật đầu lia lịa.

Cố Hoài ngồi xuống một bàn đối diện tôi, ánh mắt khóa chặt vào chỗ tôi ngồi.

Vu Phi thấy không khí căng như dây đàn, len lén thì thầm:

“Sao ánh mắt Cố Hoài nhìn dữ vậy trời? Như đang bắt gian ấy…”

Tô Hạ bên kia cũng nhướng mày đầy nghi ngờ:

“Hai người giả đúng không? Nhìn kiểu gì cũng thấy lúc nãy anh kia mới là bạn trai thật thì phải?”

“Ai giả? Tôi thấy hai người kia mới giả!” Vu Phi phản pháo ngay.

Chu Khiết bên cạnh có vẻ hơi lúng túng, Tô Hạ sững người một chút rồi cứng giọng:

“Tụi tôi thật mà! Không tin hả? Nhìn nè!”

Nói rồi, Tô Hạ quay người hôn chụt một cái lên má Chu Khiết, làm mặt cô nàng đỏ bừng như trái cà chua.

Tôi: “…”

Vu Phi: “…”

Tôi và Vu Phi sững sờ há hốc miệng.

Vu Phi kéo áo tôi nhẹ nhẹ. Tôi quay đầu thì thấy cậu ta đang hớn hở chuẩn bị ‘ra chiêu’.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được một ánh nhìn cực kỳ lạnh băng khóa chặt chỗ tay Vu Phi đang nắm.

Cố Hoài vẫn ngồi ở góc đối diện, tay cầm ly rượu nhưng nắm chặt như muốn bóp vỡ, ánh mắt bắn thẳng vào nơi tay Vu Phi đang chạm vào người tôi.

Cậu ta không biểu hiện cảm xúc gì trên mặt — nhưng ánh mắt đó lạnh đến đáng sợ, như thể nếu ánh mắt có thể giết người, thì Vu Phi giờ này đã nát như tương.

Cố Hoài từ nhỏ đã không thích người khác chạm vào tôi. Chỉ cần tôi chơi thân với ai khác là cậu ta giận, lơ tôi mấy ngày.

Hồi đó tôi cứ tưởng là kiểu chiếm hữu bạn bè thông thường.

Nhưng giờ nghĩ lại — không phải.

Đó là ánh mắt của sói con đang giữ thịt trong bát, sẵn sàng nhào tới cắn bất cứ ai muốn đụng vào.

“Suy nghĩ gì đó, Trình Ngôn? Người ta hôn tới nhà rồi đó, cậu không thể để anh em thua được!”

Tôi giật mình quay lại — Vu Phi đang dí sát mặt vào tôi.

Tôi: “…”

Không lẽ cậu ta định…?!

Tôi tròn mắt, dùng ánh mắt dò hỏi.

Vu Phi đáp lại bằng một cái gật đầu đầy kiên định.

Ngay khi khoảng cách môi chúng tôi chỉ còn vài centimet…

— Một bàn tay lớn bất ngờ kéo mạnh tôi dậy.

Cả người tôi đập thẳng vào một vòng tay lạnh như băng — là Cố Hoài.