MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 199

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 199

431 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 199

Nước mắt trong vành mắt Khúc Chấn Sơ suýt rơi xuống.

Anh cúi đầu, khẽ hôn lên trán An Diệc Diệp.

“Xin lỗi, tại tôi không biết.”

Anh bế người đang ở trong lòng ra ngoài, định dùng sức nhưng lại sợ sẽ làm đau cô.

Anh cực kỳ cẩn thận đặt cô xuống giường.

Anh vừa cử động, An Diệc Diệp đã vội nắm chặt áo anh.

“Tối quá.”

Trong phòng không bật đèn, An Diệc Diệp mở to mắt, cảnh giác nhìn xung quanh.

Khúc Chấn Sơ đặt tay lên mu bàn tay cô.

Dùng giọng nói nhẹ nhàng nhất từ trước đến giờ của mình nói: “Tôi sẽ đi bật đèn, được không?”

Nhưng An Diệc Diệp vẫn nằm im, cố chấp kéo áo anh.

Khúc Chấn Sơ không khuyên nhủ nữa, mà bế cô lên, rồi đi tới chỗ công tắc.

Anh dừng ở bên tường, cúi đầu hôn lên trán cô.

Nụ hôn mềm mại như lông vũ lướt qua.

“Em bật đèn được không?”

Một lát sau, An Diệc Diệp mới cẩn thận vươn tay ra, bật công tắc trên tường.

Tách, cả căn phòng nhất thời sáng bừng.

Khúc Chấn Sơ lại bế cô đi tới công tắc khác.

“Em cứ tiếp tục đi.” Anh hôn lên trán cô.

Đến khi toàn bộ đèn trong phòng đều được bật lên, Khúc Chấn Sơ mới bế cô quay về giường.

Anh không định gỡ tay An Diệc Diệp ra khỏi áo mình nữa, mà nằm xuống cạnh cô.

An Diệc Diệp cuộn tròn trong lòng anh, nhưng mắt lại mở rất to.

Khúc Chấn Sơ ôm eo cô, rồi khẽ vuốt tóc cô, kiên nhẫn an ủi.

Anh cúi đầu, lại hôn lên trán An Diệc Diệp.

“Em đi ngủ đi!”

An Diệc Diệp vẫn không chịu nhắm mắt.

Khúc Chấn Sơ lấy tay che mắt cô.

Trước mắt An Diệc Diệp bỗng tối đen, nên cô vùng vẫy ngay.

Khúc Chấn Sơ áp sát, chạm vào trán cô.

“Em đừng sợ, đèn trong phòng sẽ không tắt, tôi sẽ luôn nằm ở đây.”

“Chỉ cần em mở mắt ra là có thể nhìn thấy tôi.”

An Diệc Diệp vẫn không chịu.

Khúc Chấn Sơ khẽ dỗ dành cô.

“Ngoan nào, em mệt rồi.”

Cuối cùng An Diệc Diệp dần thả lỏng, chẳng mấy chốc, cô đã ngủ thiếp đi.

Khúc Chấn Sơ nhìn chằm chằm người ở trong lòng, cả người chìm trong nỗi hối hận và căm giận.

Anh khẽ ôm lấy cô.

“Xin lỗi, tôi sai rồi.”

“Tôi xin lỗi…”