MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 203

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 203

469 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 203

Sau đó bắt đầu cởi áo sơ mi.

An Diệc Diệp nghi hoặc nhìn anh.

“Anh muốn làm gì?”

“Tôi ngủ cùng em.”

An Diệc Diệp lấy làm khó hiểu.

“Anh không cần đi làm sao không?”

Khúc Chấn Sơ không nói lời nào, chỉ cởi quần áo.

An Diệc Diệp hiểu ý anh, nằm lùi ra sau một chút.

“Tôi ngủ đây còn anh mau đến công ty đi.”

Hành động kéo cà vạt của Khúc Chấn Sơ dừng lại, bộ dáng hơi có chút tiếc nuối.

Nhìn nhìn An Diệc Diệp, rồi gọi dì Trần đến.

“Dì Trần không được ngừng việc nấu canh vào buổi trưa đâu đấy.”

“Vâng, ông chủ.”

“Không được để cô ấy xuống giường chạy lung tung.”

“Vâng, ông chủ.”

Khúc Chấn Sơ dặn dò vài câu rồi mới chịu rời đi.

Chờ anh vừa đi ra ngoài, đầu bếp liền quay đầu lại, mỉm cười nhìn An Diệc Diệp.

“Cô Tiêu này, ông chủ rất quan tâm đến cô đấy.”

Nhưng An Diệc Diệp lại lắc đầu, không có một chút vui mừng nào “Anh ấy áy náy thôi, nếu không hiểu lầm tôi thì sao lại như thế chứ?”

Đầu bếp cũng biết ngày hôm qua An Diệc Diệp bị nhốt vào phòng tối nên thở dài một hơi.

“Kể từ khi bước vào căn biệt thự cổ này, tôi chưa bao giờ thấy ông chủ đối xử với ai như vậy cả.”

An Diệc Diệp cũng không trả lời, ngược lại nói: “Dì Trần, chờ Khúc Chấn Sơ quay lại, hãy nói với anh ấy đừng nhường nhịn tôi chỉ vì áy náy, tôi không quen.”

Nói xong, cô liền nằm xuống xoay người sang chỗ khác.

Chạng vạng, Khúc Chấn Sơ tan làm sớm trước sự ngạc nhiên của mọi người.

Vừa trở lại căn biệt thự cổ liền nghe được câu nói này của người đầu bếp.

Anh lặng im trong chốc lát.

Đầu bếp nữ lo anh ta sẽ tức giận nên vội vàng giải thích: “Có lẽ cô Tiêu bị làm cho sợ hãi nên mới…”

Khúc Chấn Sơ không đợi bà nói hết câu đã hỏi: “Cô ấy có uống hết canh buổi trưa không?”

Đầu bếp nữ ngẩn ra, ông chủ chuyển đề tài nhanh quá, bà không theo kịp.

“Uống chứ, uống hết rồi…”

Khúc Chấn Sơ lại hỏi: “Có rời khỏi nhà không?”

“Không có, cô ấy vẫn luôn nghỉ ngơi trên giường.”

Khúc Chấn Sơ hài lòng gật đầu, nói: “Canh cho bữa tối đã hầm xong chưa?”

Đầu bếp nữ gật đầu.

“Đưa tôi.”

Đầu bếp nữ có chút do dự.

“Nhưng mà…”

Khúc Chấn Sơ quay lại nhìn bà ta một cái, đầu bếp nữ vội vàng đi vào bếp bưng canh ra đưa cho anh.