MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 221

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 221

447 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 221

Lúc trước “Thiểm Thiểm”, thiên sứ của anh, đến cả chút hảo cảm cuối cùng còn sót lại trong lòng anh cũng đều bị cô ta diệt sạch!

Anh sa sầm mặt mày đi vào biệt thự cổ, vừa vào cửa đã thấy quản gia nôn nóng chỉ huy người khác lục soát khắp nơi.

“Sao thế? Dư Nhã Thiểm đâu?”

Quản gia vừa thấy anh, sốt ruột chạy đến.

“Cậu chủ, cô chủ và cô Dư đều không thấy đâu cả!”

Đồng tử của Khúc Chấn Sơ co lại, lập tức nắm chặt tay, nhìn lướt xung quanh phòng.

“Sao lại thế này?”

Quản gia như sắp khóc lên.

“Lúc nãy cô Dư nói có chuyện muốn nói với cô chủ, cô chủ cứ nhất quyết bảo vệ sĩ lui ra, chờ thêm vài phút, lúc tôi đi đến thì trong phòng khách đã không còn bóng người nào!”

“Tôi đã bảo bọn họ tìm khắp trong ngoài biệt thự cổ, nhưng vẫn không tìm được người!”

Khúc Chấn Sơ híp mắt, lóe lên ánh sáng sắc lạnh! Giống như lưỡi dao dính máu lộ ra vẻ sắc bén!

“Dư Nhã Thiểm!”

Anh cắn chặt răng, cơ bắp vì phẫn nộ mà căng chặt.

“Điều tra! Trích xuất toàn bộ camera theo dõi ở xung quanh ra! Cho dù có đào ba tấc đất lên cũng phải tìm được người!

Trước mắt, toàn là một màu đen.

Phần gáy truyền đến cơn đau kịch liệt cùng cảm giác buồn nôn.

An Diệc Diệp giãy giụa, vất vả mở mắt ra.

Tầm mắt dần sáng lên.

Lọt vào tầm mắt là một vách tường.

Cô bị trói hai tay ra sau, không thể nhúc nhích.

Trong không khí mang theo mùi ẩm mốc.

An Diệc Diệp vừa cử động đã cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

Trong căn phòng nho nhỏ này chỉ có một chiếc giường và hai chiếc ghế dựa, bên cạnh chất một đống quần áo lộn xộn và vài món đồ linh tinh.

Nhà đã rất cũ, rèm bị kéo chặt, ánh sáng rất ít.

Cô quay đầu lại nhìn, phát hiện Dư Nhã Thiểm cũng nằm ở bên cạnh.

Cô cũng bị trói giống An Diệc Diệp, hôn mê chưa tỉnh lại.

“Dư Nhã Thiểm? Dư Nhã Thiểm?”

Cô gọi vài tiếng, đối phương mới từ từ tỉnh lại.

“Đây là đâu?”

Cô nhíu mày quan sát xung quanh, còn chưa kịp nói gì, cánh cửa luôn đóng chặt vang lên tiếng chìa khóa mở khóa cửa.

Dư Nhã Thiểm sợ hãi nhanh chóng nhích người ra sau, mặt đầy vẻ hoảng sợ.

Két.

Cửa bị mở ra.