MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 30

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 30

432 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 30

Nhưng với khiêu vũ thì cô không có cách nào.

Khúc Chấn Sơ vừa nhìn đã thấy suy nghĩ trong lòng cô, anh hơi cong môi lên.

“Nếu đã không biết thì ngoan ngoãn nghe lời đi.”

Tiếng đàn dương cầm du dương dần vang lên.

Tay An Diệc Diệp đặt trong lòng bàn tay Khúc Chấn Sơ , bàn tay còn lại đặt lên vai anh.

Mỗi động tác của Khúc Chấn Sơ đều hoàn mỹ đến không thể bắt bẻ, hoa lệ trang nhã, nhưng trong giọng nói lại không có chút độ ấm nào.

Mỗi tiếng chỉ đạo của anh cất lên, An Diệc Diệp lại di chuyển theo mệnh lệnh một lần.

“Chân phải hạ xuống, nâng đầu gối lên, chân trái bước dài ra. Lùi lại, chân trái đồng thời hạ xuống…”

Giọng nói đột nhiên dừng lại, An Diệc Diệp đang nghiêm túc học, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh.

“Sao thế?”

Khúc Chấn Sơ hơi rũ mắt xuống, bàn tay đặt trên eo cô cử động một chút.

“Bốp!” một tiếng, đánh lên mông An Diệc Diệp .

“Đứng thẳng.”

An Diệc Diệp trong phút chốc trừng lớn mắt, suýt chút thì nhảy lên.

“Anh!”

Khúc Chấn Sơ hờ hững ra lệnh.

“Tiếp tục. Nhấc tay, xoay tròn.”

An Diệc Diệp vội vàng chuyển động theo anh, vừa xoay người liền giẫm lên mu bàn chân anh.

“Xin lỗi anh!”

Cô vội vàng nhảy ra, căng thẳng ngẩng đầu nhìn Khúc Chấn Sơ .

Khúc Chấn Sơ cúi đầu nhìn cô, trên trán xuất hiện một nếp nhăn.

“Anh..” Dừng lại một chút rồi di chuyển ánh mắt.

“Lần thứ nhất.”

Sáu giờ chiều, tia sáng từ Đông ngả về Tây, chậm rãi trở nên lờ mờ.

Quản gia lật đồng hồ bỏ túi nhìn một cái, dựa theo bảng kế hoạch đi tới phòng ngủ An Diệc Diệp .

Một giọng nói hoảng hốt đột ngột truyền ra từ trong phòng.

“A! Xin lỗi! Chân anh không sao chứ?”

“Lần thứ mười hai.”

“Vâng…”

Mới chưa được bao lâu, bên trong lại tiếp tục truyền ra tiếng kinh ngạc như vậy.

“Xin lỗi anh! Anh… có đau không?”

Giọng Khúc Chấn Sơ vô cùng bình tĩnh, dường như đã thành thói quen từ lâu.

“Lần thứ mười ba.”

Quản gia đứng ngoài cửa do dự một lát mới đưa tay gõ cửa.

Đẩy cửa ra, tiếng nhạc du dương liền truyền vào tai.

Quản gia cúi đầu, ánh mắt không dám nhìn lên người Khúc Chấn Sơ và An Diệc Diệp .