MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 337

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 337

534 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 337

“Đương nhiên là không.”

Tiêu Nhĩ Giai đi đến bên cạnh Khúc Chấn Sơ nói: “Em đến đây chỉ để thăm Chấn Sơ mà thôi. Hơn nữa em còn có rất nhiều chuyện muốn nói với anh, chờ sau này có cơ hội chúng ta lại nói rõ ràng hơn.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, nhìn cô.

Tiêu Nhĩ Giai đứng lên, xoay người đi ra ngoài.

An Diệc Diệp đi sát theo sau.

Hai người ra đến cửa, Tiêu Nhĩ Giai mới nói khẽ.

“Lần tiếp theo, tôi sẽ nói thẳng sự thật cho anh ấy biết.”

Nói xong, cô vô cùng đắc ý nở nụ cười, xoay người đi mất.

An Diệc Diệp đứng ngoài cửa nhìn cô rời đi, một lúc lâu sau mới quay đầu lại.

Thấy cô cứ ngẩn ngơ, Khúc Chấn Sơ nói: “Sau này sẽ không cho cô ta vào nữa.”

“Hả?”

An Diệc Diệp ngẩng đầu, hơi nghiêng đầu nói: “Không cần, nếu cô ta muốn đến thì sẽ có rất nhiều cách.”

Khúc Chấn Sơ cẩn thận quan sát cô một lúc, nói: “Cô từng có xích mích gì với cô ta sao?”

An Diệc Diệp tránh tầm mắt anh, lập tức có hơi chột dạ.

“Không có gì.”

Khúc Chấn Sơ vẫn luôn nhìn chằm chằm cô, giống như muốn xuyên qua gương mặt , nhìn thấy suy nghĩ trong lòng cô.

Hai hôm sau, Khúc Chấn Sơ xuất viện, quay về lâu đài cô.

An Diệc Diệp xin phép ông Bành được nghĩ, cố ý ở lại chăm sóc Khúc Chấn Sơ.

Người nào đó ỷ vào vết thương của mình chưa lành hẵn, phát huy thành thạo cái gì gọi là mượn gió bẻ măng.

Ngày đầu tiên, nói mình giơ tay lưng sẽ đau, bắt An Diệc Diệp đút anh ăn.

Hôm sau, lại nói mình tắm rửa không tiện chà lưng, làm An Diệc Diệp giúp đỡ.

Ngày thứ ba, lại nói sợ nửa đêm vết thương trên lưng tái phát, cần có người ngủ cùng.

Quản gia lập tức vô cùng nhanh nhảu tự đề cử chính mình.

Khúc Chấn Sơ nghiêm túc bảo ông suy nghĩ lại cho kỹ, có đôi khi nói không đúng là sẽ về hưu trước tuổi.

Sau đó quản gia lập tức khảng khái mà đề cử An Diệc Diệp, thậm chí còn vô cùng nhiệt tình mà dọn đồ của Khúc Chấn Sơ vào.

Khúc Chấn Sơ nói sẽ tăng lương cho ông.

Quản gia lập tức lộ ra nụ cười đầy tình yêu của cha, nhìn An Diệc Diệp và Khúc Chấn Sơ vào chung một phòng.

Quay đầu lại, lúc nói chuyện phiếm với nữ đầu bếp còn thuận miệng bàn xem cậu chủ nhỏ nên đặt tên là gì.

Có một lần An Diệc Diệp vô tình nhìn thấy mấy cái tên ông ghi chú trong sổ, viết một lèo mười mấy cái, vô cùng nghiêm túc

An Diệc Diệp đứng bên cửa sổ, nhìn quản gia đang chỉ huy người làm vườn sửa sang lại mặt cỏ.

Khúc Chấn Sơ vẫy tay với cô.

“Em nhìn gì đó?”

An Diệc Diệp cũng không quay đầu lại.