MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 372

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 372

638 từ · ~4 phút đọc

Nói rồi anh quay lưng đi, ánh mắt lướt qua người An Diệc Diệp, không hề khựng lại dù chỉ một giây, anh cứ thế rời đi.

An Diệc Diệp nhìn theo anh, cảnh cửa lại một lần nữa đóng kín, dần dần ngăn cách bóng dáng anh.

Lúc này cô mới thoáng thả lỏng bàn tay, đôi mắt nhìn vào tấm ảnh trong vòng cổ.

Chiếc mặt dây chuyền hình trái tim được đục rỗng, chỉ cần mở chốt ẩn là hình ảnh của Khúc Chấn Sơ và An Diệc Diệp liền hiện lên trước mắt.

Trong ảnh An Diệc Diệp đang khẽ cười, trong mắt đong đầy niềm hạnh phúc.

Cô nhìn về phía ống kính, còn Khúc Chấn Sơ vẫn luôn nhìn về phía cô.

Trong đôi mắt anh chất chứa tình yêu…

“Đây là do anh tặng cho em mà.”

An Diệc Diệp nói với Khúc Chấn Sơ trong bức ảnh: “Là thứ duy nhất mà em có thể giữ lại.”

Quản gia trông thấy tất cả mọi thứ trong nhà có liên qua tới An Diệc Diệp đề lần lượt bị cậu chủ ra lệnh chuyển khỏi đây.

Tòa lâu đài đã ở hơn mười năm trong thoáng chốc bỗng trở nên vô cùng trống trải.

Rõ ràng đã quen với sự quạnh quẽ và tính cách lạnh nhạt của cậu chủ, nhưng sau khi đã được trải qua sự sôi nổi, sau khi đã trông thấy nụ cười và sự dịu dàng trên khuôn mặt của cậu chủ, giờ đây lại quay về những ngày tháng trước kia thật khiến ông khó chịu vô cùng.

Người đầu bếp thở dài rồi bưng đồ ăn ra đưa cho quản gia.

“Cẩn thận đấy, đừng để cậu chủ nhìn thấy.”

Quản gia gật đầu rồi bưng mâm đồ ăn bước lên lầu.

Ông Bành đã hơn một tháng chưa được gặp cô học trò cưng của mình.

Dù là lúc trước có chuyện gì đó xảy ra, ông đã cho cô nghỉ vài hôm, nhưng đã lâu vậy rồi vẫn chẳng nhận được tin tức gì từ cô.

Ông ta còn hỏi ông Trương thử, bỗng phát hiện cả hai người họ đều giống nhau, đều không thể liên lạc với An Diệc Diệp và cũng chẳng thấy bóng dáng cô đâu.

Thoáng chốc cả hai đều cảm thấy có đôi chút bất an, dạo gần đây cứ gặp phải những điều xui xẻo, mong đừng có chuyện gì xảy đến với cô.

Hai người nhất trí với nhau, ngay hôm đó cả hai cùng tới lâu đài cổ.

Cả hai đều là những người có máu mặt, quyền cao chức trọng, họ lướt qua mấy người bảo vệ bước thẳng vào trong.

Quản gia vội vàng đứng chắn trước mặt hai người.

Các bạn chọn truyen2. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

“Ông Trương, ông Bành, sao hai người lại đến đây?”

Ông Trương nhìn xung quanh không thấy bóng dáng của An Diệc Diệp đâu, thế là ông hỏi ngay: “Con bé đó đâu rồi?”

Quản gia nghe vậy thì khuôn mặt ông bỗng trở nên căng thẳng.

“Cô chủ… Cô ấy…”

Hai người thấy ông ấy ấp a ấp úng thì đều cau mày lại.

“Con bé sao vậy? Bị bệnh à? Hay là gặp chuyện gì rồi?”

Ông Trương trước giờ vẫn luôn rất thích An Diệc Diệp, ông rất muốn làm mai cho cô và con của mình.

Nhưng lúc sau lại thấy Khúc Chấn Sơ đối xử tới cô cũng khá tốt nên chỉ đành dẹp bỏ suy nghĩ đó, cũng vì vậy nên ông luôn coi cô như con ruột của mình.

Vừa ngửi thấy mùi chẳng lành ông chẳng tài nào ngồi yên được nữa, vội vàng đi thẳng lên lầu trên.