MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 392

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 392

357 từ · ~2 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tối qua, cô đã cố ý lợi dụng điều này.

Trước mặt An Diệc Diệp, cô đã đưa ra rất nhiều yêu cầu với Khúc Chấn Sơ.

Quả nhiên bình thường Khúc Chấn Sơ chẳng thèm đoái hoài đến cô, nhưng một khi phát hiện ra An Diệc Diệp đang ở gần, anh sẽ nhanh chóng thay đổi thái độ.

Cách này lần nào cũng đúng.

Lần này cũng như thế.

Dư Nhã Thiểm hài lòng cười nói: “Vậy em đứng bên ngoài đợi anh, anh đừng vội, cứ từ từ mà làm.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày gật đầu, rồi phất tay ra bên ngoài, bảo cô rời đi.

Thái độ hơi mất kiên nhẫn.

Dư Nhã Thiểm hiểu rõ nên xoay người, đi ra ngoài.

Cô vừa đi được hai bước thì nhìn thấy thư ký đang vội vã ra khỏi thang máy.

Trông dáng vẻ như muốn đi vào văn phòng của Khúc Chấn Sơ.

Dư Nhã Thiểm vội gọi cô ta lại.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Sao cô lại hốt hoảng như thế?”

Người đó thấy Dư Nhã Thiểm thì do dự một lát rồi nói: “Cô Dư, nhà tổng giám đốc Khúc gọi tới nói bà Khúc ngất rồi, bảo tổng giám đốc Khúc mau quay về.”

An Diệc Diệp ngất xỉu?

Dư Nhã Thiểm nhíu mày.

Khoảng thời gian này, cả tập đoàn đều bao trùm trong áp suất thấp, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Giờ vừa nghe Dư Nhã Thiểm nói như thế, cô bỗng cảm thấy sợ hãi.

“Vậy thì sao?”

Dư Nhã Thiểm chủ động nói: “Hay để tôi chuyển lời giúp cô cho, tôi vừa đi ra từ trong đó.”

Thư ký do dự một lúc, giờ cô ta đã sợ hãi trước tính khí của Khúc Chấn Sơ rồi.

“Vậy có ổn không?”

“Không thành vấn đề.”

Dư Nhã Thiểm sảng khoái đồng ý.

Đối phương nắm tay cô cảm kích: “Cảm ơn cô, cô Dư.”