MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 472

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 472

541 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 472 Vừa thấy cô vào, bọn họ lần lượt đứng dậy, quan sát cô kĩ lưỡng. Hôm qua trong buổi tiệc nhà họ Nguyễn, chỉ có ông Trương và ông Bành có cơ hội đén đó thấy được An Diệc Diệp. Những người khác chỉ nghe được qua lời người khác, bây giờ nhìn kĩ lại, cuối cùng cũng nhận ra cô. “Ài! Quả nhiên nhóc chưa chết! Tôi đã nói rồi mà!” “Đây gọi là đại nạn không chết, ắt sẽ có phúc!” “Sau này nhóc ở nhà họ Nguyễn xem còn ai dám bắt nạt nhóc nữa!” Mấy ông già tuổi đã quá nửa trăm nói không ngưng nghỉ, vừa vui mừng, vừa kích động. Bình thường bọn họ đã vô cùng yêu thương An Diệc Diệp rồi, vẫn luôn coi cô là con gái ruột của mình, thấy cô bình an vô sự trở về, cuối cùng cũng yên tâm. An Diệc Diệp mỉm cười, bước tới: “Khiến mọi người lo lắng rồi, thật sự xin lỗi.” “Có gì đâu.” Một người xua tay, nói: “Chuyện này để sau hãy nói, cô giúp tôi xem xem, tôi mới mua một chiếc hũ, cô nhìn xem có phải thật không.” Người khác cũng kéo tay An Diệc Diệp. “Giúp tôi xem bức tranh này trước, nghe nói là bút tích của Đường Bá Hổ, tôi tốn rất nhiều tiền mới mua được đó!” Mọi người lập tức lôi lôi kéo kéo, An Diệc Diệp đứng giữa bị bọn họ kéo đến mức đứng không vững. Ông Bành trừng mắt nhìn bọn họ, sắc mặt tối đi. “Ồn ào cái gì! Đây là học trò của tôi, mấy người giành giật cái gì?” Trước nay ông Bành vẫn luôn nóng tính, hơn nữa những người này đều là những người yêu thích đồ cổ. Sau này nếu như đồ trong tay có gặp tổn hại gì thì vẫn còn phải đến nhờ ông Bành giúp đỡ. Lúc này ông ta vừa lên tiếng, mọi người đều yên tĩnh lại. Lúc này ông Bành mới hài lòng gật đầu, đứng dậy vẫy tay với An Diệc Diệp. “Qua đây, để thầy kiểm tra em trước đã, xem tay nghề có đi xuống không.” “Vâng.” An Diệc Diệp bước tới, nói tiếp: “Có điều trước lúc đó, em có một chuyện muốn nói với thầy.” “Hôm qua em có gặp được một công tước Anh ở buổi tiệc, anh ta muốn quyên tặng số cổ vật trong tay của mình cho viện bảo tàng.” Ông Bành nghe vậy, vui mừng nói: “Đây là chuyện tốt mà.” “Em cũng thấy vậy, anh ta muốn nhờ em giúp anh ta liên hệ với vài viện bảo tàng thích hợp.” Ông Bành hài lòng vuốt bộ râu trắng, gật gù. “Không tệ, nếu đã vậy, tìm một thời gian thích hợp để hẹn cậu ta đi. Xem xem những món đồ cổ đó đạt đến mức nào rồi liên hệ tiếp.” Hai người nói chuyện một lúc, chợt có người từ bên ngoài vội vã tiến vào. “Cậu Khúc đến rồi.” An Diệc Diệp quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Khúc Chấn Sơ đứng ở ngoài phòng khách, đang nhìn vào bên trong.