MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 591

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 591

518 từ · ~3 phút đọc

Chương 591 “Sắp là bao lâu?” Khúc Chấn Sơ đi đến trước mặt cô, vô cùng nghiêm túc suy ngẫm. “Đợi tôi giải quyết xong nhà họ Nguyễn và nhà họ Võ đã, không thể để bọn họ uy hiếp đến em được.” An Diệc Diệp nhíu mày. “Tôi phải đợi bao lâu nữa đây? Nếu tôi ngã khi đang đi bộ chẳng lẽ anh sẽ lấp con đường đó sao?” Khúc Chấn Sơ đưa tay giữ chặt eo An Diệc Diệp giọng điệu vô cùng kiên định. “Sẽ lấp.” Đồng tử An Diệc Diệp lập tức co lại, cô kinh ngạc nhìn anh, nhìn đến khiếp sợ. Khúc Chấn Sơ lặp lại lần nữa. “Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ không có chuyện gì xảy ra hết, tôi sẽ không để bất cứ kẻ nào làm tổn hại đến em.” An Diệc Diệp hít sâu một hơi để làm cho tâm tình của mình dịu xuống. “Tôi biết rồi, tôi sẽ nghe lời.” Khúc Chấn Sơ cười tươi ra vẻ hài lòng. Anh nâng hai má An Diệc Diệp lên, cuối xuống hôn nhẹ lên má và khóe môi của cô. “Sẽ nhanh chóng ổn thôi, hãy tin tôi.” An Diệc Diệp cụp mắt, gật đầu. Ngày hôm sau, An Diệc Diệp tiễn Khúc Chấn Sơ ra khỏi phòng ngủ, rồi nhìn anh rời khỏi lâu đài cổ từ cửa sổ. Cô quay lại cửa, vặn nắm cửa, nhưng nó vẫn bị khóa. An Diệc Diệp chậm rãi thở ra, xé rèm cửa và khăn trải giường, nhanh chóng nối chúng lại với nhau rồi thắt nút. Cô ngồi ở trên giường, mất cả buổi sáng mới kết được một sợi “dây thừng” thả xuống từ ban công trên tầng ba. Kim giờ và kim phút trên đồng hồ treo tường chậm rãi nằm chồng lên nhau. Theo đúng quy luật thì quản gia sắp đưa cơm đến rồi. An Diệc Diệp hít sâu một hơi, ném sợi “dây thừng” xuống rồi bắt đầu chậm rãi di chuyển xuống dưới. Tòa nhà ba tầng không cao cũng không thấp nhưng nếu chẳng may rơi xuống, nhất định sẽ bị thương. Lòng bàn tay An Diệc Diệp đã rịn mồ hôi, trán cô cũng tuôn mồ hôi ra rồi. An Diệc Diệp đang di chuyển xuống một cách khó khăn ở một bên của lâu đài cổ. Một cơn gió thổi qua, “sợi dây” do ga trải giường và rèm cửa kết thành bắt tại đung đưa, An Diệc Diệp bám trên đó cũng loạng choạng, cảm giác có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Trông rất đáng sợ. Khúc Chấn Sơ đã rất bồn chồn kể từ khi anh ấy đến công ty. Anh nhanh chóng hoàn thành công việc của cả ngày, giáng đòn cuối cùng vào nhà họ Vũ, Tiêu Nhĩ Giai cùng Dư Nhã Thiểm rồi vội vã rời khỏi công ty. Anh vẫn luôn lo lắng trên đường về nhà. Dáng vẻ ngày hôm qua của An Diệc Diệp khiến anh cảm thấy lo lắng một cách khó hiểu.