MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 615

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 615

477 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 615 Quản gia cúi đầu nhìn An Diệc Diệp. “Cô An vẫn nên về đi.” An Diệc Diệp lại không nhúc nhích. “Khúc Chấn Sơ đâu? Tôi muốn gặp anh ấy, muốn anh ấy tự nói với tôi.” “Trước đó cậu chủ đã nói rõ, cô tiếp tục ở lại đây chỉ làm cho cậu chủ thấy khó xử.” An Diệc Diệp nghiến chặt răng. “Anh ấy chờ được cái người đã chờ hai mươi năm rồi?” Quản gia nhìn An Diệc Diệp trước mặt, thật muốn nói cho cô, thật ra cái người mà Khúc Chấn Sơ chờ chính là cô. Nhưng vì cậu chủ đã dặn nên đành phải nén những lời này lại. “Đúng vậy.” Ông ta khẽ gật đầu. Cả người An Diệc Diệp run lên, trong gió lạnh càng thêm đìu hiu. “Tôi biết rồi…” Cô cười thê lương một tiếng, lau vệt nước trên mặt. “Cô An, chờ đã.” Quản gia đột nhiên gọi cô lại, đưa cho cô dù trong tay: “Cô cầm cái dù này đi.” An Diệc Diệp nhận lấy, ngẩng đầu nhìn chung quanh lâu đài cổ một lượt, cho dù là cái cửa sổ nào cũng không thấy Khúc Chấn Sơ. Trong lòng cô hoàn toàn lạnh lẽo, từ từ quay người, rời khỏi lâu đài cổ. Mưa thật to. Đặt mây đen nặng trĩu trên bầu trời, dường như rơi vào trong tim mỗi người. An Diệc Diệp đứng ở cổng nhà họ Nguyễn. Thẩm Trình đang chuẩn bị đi ra, vừa nhìn thấy cô thì sửng sốt, rồi mới vội vàng đi tới. Thấy mặc dù cô cầm ô, nhưng trên người vẫn ướt sũng, hơn nữa còn một thân một mình. “Cô chủ, sao thế này?” Lúc này không phải An Diệc Diệp đang được bảo vệ bên trong lâu đài của Khúc Chấn Sơ sao? Thế nào lại xuất hiện ở đây? An Diệc Diệp lắc đầu, nước mưa rơi từ trên người xuống. Thẩm Trình không tiếp tục hỏi nữa, vội kéo cô đi vào bên trong, rồi dặn dò những người khác chuẩn bị nước nóng và khăn mặt. Bà Nguyễn nghe thấy tin thì vội đi từ phòng sách ra. Vừa mới vào phòng khách, đã thấy An Diệc Diệp trùm khăn tắm ngồi một bên. Bây giờ đã là đầu đông, gió lạnh run, An Diệc Diệp run lẩy bẩy, sắc mặt trắng bệch. Bà bị dọa, vội bước tới, bước chân gấp rút, ngay cả vẻ ưu nhã và phong độ thường ngày cũng quên mất. “Chuyện này là sao? Bây giờ không phải con nên ở trong lâu đài cổ à? Khúc Chấn Sơ đâu?” An Diệc Diệp nghe được câu này thì khẽ lắc đầu. “Anh ấy không cần con nữa…” Cô nhỏ giọng nói. Bà Nguyễn nghe xong, hai mày nhíu chặt lại.