MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn SơChương 76

Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em - An Diệc Diệp - Khúc Chấn Sơ

Chương 76

545 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 76

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ nặng nề như muốn giết người.

“Cái gì không học lại học trốn nhà bỏ đi à? Cô giỏi lắm.”

“Xin lỗi…”

“Cô có biết tôi… Quản gia tìm cô bao lâu không?”

Mặt Khúc Chấn Sơ vẫn đen xì.

Ban đầu khi anh nhận được điện thoại của quản gia nói An Diệc Diệp mất tích, anh còn có thể bình tĩnh bảo quản gia phái người đi tìm.

Nhưng chờ tới khi trời tối, nghe nói vẫn không có tin tức gì thì anh không thể kìm chế được nữa.

Anh mượn mượn cớ đi từ công ty về nhà, bảo tài xế chở anh dạo một vòng trong thành phố.

Có trời mới biết tại sao anh lại muốn làm như thế!

Cô gái này mất tích thì càng tốt!

Chỉ có điều trong lòng anh nghĩ như vậy nhưng mỗi lần tài xế hỏi anh có muốn quay về Nhà họ Khúc không, lần nào anh đều không nhịn được mà từ chối.

Anh lại bảo anh ta tiếp tục lái xe đi trong thành phố.

Khi anh đang suy nghĩ xem có nên ra ngoại thành tìm không, lại thấy cô gái ngu ngốc này đứng ở trạm xe buýt, đờ người ra nhìn mưa!

Đáng chết!

Tất cả mọi người đang tìm cô tới người ngã ngựa đổ, cô lại đứng đờ người ra đấy à?

An Diệc Diệp liếc nhìn về phía chiếc xe bên kia, quả nhiên thấy quản gia đang cầm ô đứng ở bên cạnh xe.

Trời mưa rất lớn, Khúc Chấn Sơ chỉ đi từ chỗ xe tới đây mà tóc đã ướt. Trong lòng An Diệc Diệp thấy áy náy.

Cô liền vội vàng kéo áo Khúc Chấn Sơ , đứng dịch vào trong để anh cũng tránh được ở dưới mái hiên.

“Tôi chỉ là có chút việc đột xuất nên vội vàng đi làm… đã khiến anh phải lo lắng rồi sao?”

An Diệc Diệp ngẩng đầu cẩn thận liếc nhìn anh.

“Anh đã tìm tôi rất lâu à?”

Bây giờ đã tám giờ tối. Khúc Chấn Sơ hết giờ làm lúc sáu giờ, lẽ nào anh ấy đã đi tìm ở bên ngoài suốt hai giờ?

Khúc Chấn Sơ nghe được những lời này thì sắc mặt càng xấu hơn.

“Tôi chỉ đi làm về, rẽ ngang qua đây thôi!”

An Diệc Diệp lập tức ném tới ánh mắt nghi ngờ.

“Nhưng ở đây là phía tây thành phố, tôi nhớ công ty của anh ở phía đông…”

Cô còn chưa nói xong, Khúc Chấn Sơ đã trừng mắt nhìn cô. An Diệc Diệp thức thời ngừng lại.

“Tôi chỉ là sợ cô chết ở chỗ nào đó sẽ không tiện ăn nói với nhà họ Tiêu thôi.” Khúc Chấn Sơ hừ lạnh một tiếng.

“A…”

Hai người nhìn nhau không nói gì.

Trạm xe buýt mới đầu còn xôn xao, giờ lại im lặng.

An Diệc Diệp quay đầu liếc nhìn, chỉ thấy tất cả mọi người mở to mắt, ngây người nhìn Khúc Chấn Sơ .

Vóc dáng của người đàn ông cao ráo, chân tay dài, tóc hơi ướt, có vài sợi nghịch ngợm rũ xuống, vắt ngang trên trán.