MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônChương 56: Tôi không có hứng thú với thân thể cô!

Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly Hôn

Chương 56: Tôi không có hứng thú với thân thể cô!

459 từ

______________________________________ Convert+ Editor: Mã Mã Chương 56: Tôi không có hứng thú với thân thể cô! Tư Đồ Hiên Nhiên nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Nhược Nhiên rồi đột ngột nói.

Nghe thấy lời này của hắn, Nhược Nhiên thoáng cứng người lại, khuôn mặt đang ửng đỏ chợt biến thành trắng bệch. Hắn... tại sao mỗi khi cô cảm thấy vui một chút thì hắn lại nói những câu như vậy. Nhược Nhiên mím môi, có một loại cảm giác nhục nhã do Tư Đồ Hiên Nhiên tạo ra tràn vào trong lòng. Tay cô nắm chặt chiếc chăn của mình. Đáng chết, hắn vừa nói gì vậy, hắn không nghĩ vậy mà tại sao lại nói thế chứ. Nhìn sắc mặt trắng bệch và đôi mắt tối lại của cô, Tư Đồ Hiên Nhiên có chút tự trách, thực ra hắn không có ý đó. "Tôi cũng thế thôi, không có cảm giác với anh." Nhược Nhiên ngồi thẳng lên sống lưng, nói một câu rất nhẹ nhàng. Nhược Nhiên nói lời này... cũng khiến sắc mặt Tư Đồ Hiên Nhiên trầm xuống.

Hắn hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi không muốn gây lộn với Nhược Nhiên. Nhìn bóng dáng của hắn biến mất khỏi tầm mắt, Nhược Nhiên nhẹ nhàng buông lỏng bàn tay đang nắm chặt chiếc chăn nhung ra. Cô và Tư Đồ Hiên Nhiên chính là hai con nhím, rõ ràng không chán nhau tới mức như vậy, nhưng lại không nhịn được mà nói ra những lời tổn thương tới nhau. Tư Đồ Hiên Nhiên là vậy và cô cũng thế. Lúc này người giúp việc gõ cửa đi vào, đưa thuốc cho cô. Nhìn chỗ thuốc kia, Nhược Nhiên nhíu mày nhưng vẫn cố uống. Cô co thân thể lại nằm ở trên giường, lấy điện thoại ra gọi cho Hạ Nghênh Lam. "Này... " Hạ Nghênh Lam nhận máy. "Nghênh Lam, là mình… " Nhược Nhiên mấp máy môi.

"Nhược Nhiên, tớ đang tìm câu đây." Giọng nói của Hạ Nghênh Lam ở đầu dây bên kia có vẻ miễn cưỡng. "Sao anh ta biết số của mình?" Nhược Nhiên mở miệng, nhẹ giọng hỏi. "Người nào? Cậu nói ai? " Trong thời gian ngắn Hạ Nghênh Lam không hiểu ý Nhược Nhiên nên họi lại. Chợt hiểu ra, điện thoại bên kia trầm mặc, một lúc sau Hạ Nghênh Lam bật cười: "Nhược Nhiên, cậu nói Bạch Hạo Minh sao?" "Ừ. " Nhược Nhiên đáp lại một tiếng. "À... Cái đó, đêm ấy nhìn cậu bị Tư Đồ Hiên Nhiên đưa đi, sáng ngày thứ hai, Bạch Hạo Minh gọi điện cho tớ thì tớ nói cậu bị bệnh, sau đó cậu ta hỏi số cậu."