MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBắt Cóc Em Về Làm VợChương 106

Bắt Cóc Em Về Làm Vợ

Chương 106

510 từ · ~3 phút đọc

Tiếng nức nở của cậu vang quanh tòa nhà cậu vội chạy khắp tầng một để kiếm anh. "Á..." Vương Nguyên sơ ý trượt chân suýt chút nữa là ngã xuống cầu thang cũng may từ phía sau một cánh tay chắc khỏe vương tới giữ chặt người cậu.

"Em thật là...sao lại chạy lung tung như vậy lỡ.." Chưa nói hết câu Vương Nguyên đã ôm chặt lấy anh mà khóc cả người cậu cũng run lên ...Vòng tay tuy mảnh khảnh nhưng vẫn chắc chắn ôm lấy anh.

Vương Tuấn Khải thấy vậy đau lòng mà vỗ về cậu xem ra cậu vẫn còn rất hoảng sợ "Đừng sợ Nguyên Nhi...có anh ở đây."

"Tuấn Khải...anh không sao ? May quá... huhu...thật là may quá ! Em cứ tưởng anh đã xảy ra chuyện. Lúc nãy...em...mơ thấy anh bị người ta bắn nhưng kịp không... không thể làm gì híc..rất nhiều...rất nhiều máu...hu oaaaa" Cậu nức nở nói tiếng khóc lấn áp cả giọng nói cậu.

Thì ra là vì giấc mơ ấy nên cậu mới khóc anh xoa đầu cậu cưng chiều mà nói "Anh không sao ! Chỉ là mơ...em đừng sợ." Anh buông cậu ra lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt bé bỏng anh mỉm cười "Em xem hấp tấp như vậy ngay cả dép cũng không mang !" Rồi lại nhìn xuống cánh tay cậu một chút máu đang dính trên cổ tay anh nhíu mày cậu đã giật mạnh cây kim nên mới chảy máu.

Vương Tuấn Khải lấy khăn tay nhẹ nhàng lau đi vết máu lại mở miệng nói tiếp " Sau này phải cẩn thận lúc nãy nếu không phải anh chạy ra kịp thì em và Tiểu bảo bảo chẳng phải sẽ xảy ra chuyện sao ?"

"Tiểu bảo bảo ?" Vương Nguyên nín khóc khó hiểu nhìn anh cặp mắt to tròn ngây ngô nhìn anh chằm chằm.

"Phải em đã có thai được hai tuần rồi !"

" Nhưng....nhưng mà...em...em chỉ mới 18 tuổi !" Vương Nguyên lo lắng nói.

Cậu chỉ mới 18 tuổi cậu làm sao biết cách chăm sóc thai nhi ? Huống chi sau này khi em bé ra đời....

"Không sao ! Em đừng lo sẽ có rất nhiều người quan tâm chăm sóc em !"

"Anh....rất thích em bé !?" Vương Nguyên thấy khuôn mặt hạnh phúc của chồng tò mò hỏi. Một người lạnh lùng như anh mà cũng thích trẻ con sao ?

"Tất nhiên là bảo bảo của chúng ta mà sao lại không thích" Anh cười tươi nhéo nhẹ cái má phúng phính của cậu "Sau này đi đứng phải cẩn thận ăn uống điều độ như vậy bảo bảo sinh ra mới được khỏe mạnh."

"Vâng ! Em biết rồi !" Cậu híp mắt nói.

Nhưng cậu nhìn cánh tay phải đang vuốt tóc mình liền sực nhớ vội hét lên "tay anh...???"

"À....cái...tay...lành rồi." Vương Tuấn Khải hoảng hồn trả lời. Ai....thôi chết anh bị lộ rồi...

"Sao ?"