MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBắt Đầu Từ Trên ĐƯờng Cứu Người - Triệu DậtChương 608: Ý là bệnh của ông em sao?”

Bắt Đầu Từ Trên ĐƯờng Cứu Người - Triệu Dật

Chương 608: Ý là bệnh của ông em sao?”

369 từ · ~2 phút đọc

Chương 609: Cam tâm tình nguyện

“Còn ai nữa không?”

Triệu Dật hơi lúng túng gật đầu: “Còn có một người..”

Thực ra còn có hai người, nhưng trước tiên đừng nhắc tới Bạch Nguyệt..

Dù sao việc mình quen với bạn thân của bạn gái cũng có chút xấu hổ, tuy rằng trong chuyện này Bạch Nguyệt có chút chủ động nhưng đường đường là nam tử hán cũng không thể đem chuyện này đổ lên đầu của một cô gái, đúng không?

“Còn có một sinh viên khoa múa đại học Tất Nam, Diệp Thiến, chuyện của anh và cô ấy đơn giản hơn một chút…”

Triệu Dật kể lại một cách ngắn gọi chuyện mình quen biết với Diệp Thiến, chuyện cùng nhau đi viện dưỡng lão thăm người già. Tiếp đó qua lại vài lần, cứ như vậy mà trở thành người yêu.

Khổng Hi gật đầu: “Chuyện này quả thật đơn giản, đây mới là câu chuyện tình yêu phù hợp với sinh viên đại học mà anh hướng đến, cũng là tưởng tượng của em về câu chuyện tình yêu năm mười chín tuổi của anh với bạn gái…”

Triệu Dật nâng ly rượu, một hơi cạn sạch: “Đúng vậy, cứ coi là như vậy, còn có vài chuyện khác nhưng cũng chẳng đáng nhắc đến.”

Ví dụ như Giang Dĩnh, như Alyssa.

Tuy rằng có lẽ hoặc sẽ phát sinh quan hệ thân mật nhưng dự định ban đầu của họ không hề giống nhau. Hơn nữa, cho dù không phát sinh quan hệ thân mật thì cũng không cảm thấy có gì phải nuối tiếc.

Cho nên không nói.

“Bây giờ anh mới mười chín tuổi. Tuy rằng anh rất trưởng thành, nhưng thời gian trôi qua, nhiều thứ sẽ thay đổi, hiện tại nói cả đời còn quá sớm. Em cũng có thể hứa hẹn như Phùng Tiếu Tiếu, chỉ cần anh vẫn yêu em như cũ thì cả đời này em sẽ yêu anh không rời. Em có thể chịu ủy khuất, dù sao thứ em học được từ nhỏ đến lớn chính là độc lập, miễn là lòng anh có em thì sẽ chẳng có vấn đề gì…”