Chính vào giây phút đó, nàng như nghe được tiếng tim mình vang lên dồn dập. Bao nhiêu người nói về việc trở thành Thần sẽ không còn cảm xúc, không còn yêu ghét giận hờn.
Chính Phượng Nhã cũng từng có lo như vậy, bởi vì trăm năm sau khi nàng lịch kiếp thành Thần, cảm xúc của nàng không còn dao động quá nhiều như ngày trước.
Nàng nhớ, thời gian đó Ma tôn Tì Khiết thường tán tỉnh nàng bằng rất nhiều hành động, lãng mạn đến mức mấy tiên tử bên cạnh phải đỏ mặt xuyến xao. Hắn ta từng dẫn một đàn hồng hạc, xếp thành hình một trái tim thật lớn. Trên cổ của mỗi con hồng hạc còn mang một giỏ hoa tú cầu. Câu chuyện này còn trở thành giai thoại trong chốn Tiên nhân. Nhưng nàng lại không cảm thấy gì.
Ấy vậy mà, lúc chàng chiến thần mặc áo bào đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, ánh mắt rực lên vì những con người nhỏ bé dưới nhân gian, nàng lại xúc động khó mà kìm nén nổi. Phượng Nhã biết, hắn là mẫu lang quân như ý nhất bước ra từ trong mộng của nàng. Cho nên nàng mới dễ dàng xuyến xao vì người này như vậy.
Phượng Nhã đỏ mặt, cười hỏi: “Nghe nói sắp tới Thiên Quân sẽ xuống trần gian. Đây cũng là dịp để trải nghiệm cuộc sống của con người. Thiên Quân có lo lắng không? Ta thấy Ngọc Đế và Vương Mẫu nương nương đều rất lo cho Thiên Quân.”
Hắn khẽ lắc đầu: “Đúng là có hơi lo một chút. Bảy kiếp dưới trần gian chỉ bằng bảy mươi ngày Thiên giới, nhưng đó lại là bảy kiếp sống con người. Lịch kiếp lần này cũng là thiên định, không ai biết trước được sẽ xảy ra chuyện gì...”
Hắn trầm ngâm một chút rồi nói tiếp: “Nhưng mà mong đợi thì nhiều hơn. Ta thực sự rất muốn trải nghiệm cuộc sống của một người bình thường. Vậy thì mới có thể hiểu được họ muốn gì, cần gì được.”
Ánh mắt lấp lánh của hắn làm Phượng Nhã không sao dời mắt được. Cuộc sống của Phượng tộc các nàng trước giờ chỉ nhởn nhơ chơi đùa. Nàng cũng từng xuống nhân gian trải nghiệm cuộc sống, nhưng chủ yếu là thử đi khắp nơi, ăn nhiều món ngon, chơi mấy trò thú vị. Từ sau khi thành Thần, nàng cũng ăn uống rất nhiều, nhưng không còn thấy ngon miệng như trước nữa.
Phượng Nhã nhìn hắn, khóe môi bất giác cong lên, mỉm cười. Hóa ra, thế gian còn nhiều điều tuyệt diệu đến như vậy. Nàng nhìn sang, ánh mắt lóe lên như vừa nảy ra suy nghĩ gì. Nhân lúc Thiên Quân mất cảnh giác, nàng nhẹ nhàng điểm một pháp quyết, mảnh hồn màu vàng nhạt vương vấn quanh cổ tay người kia rồi siết lại.