413 từ
Ánh nắng ban mai của Thành phố B len lỏi qua khe rèm, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi nhưng rạng rỡ của Giai Ngôn. Cô khẽ cựa mình, cảm giác đau nhức từ thắt lưng truyền đến khiến cô sực nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua.
Bên cạnh cô, vị trí vốn thuộc về Phó Cận Thần giờ đã trống không, nhưng hơi ấm và mùi hương gỗ tuyết tùng vẫn còn nồng đậm. Giai Ngôn kéo chăn che kín khuôn mặt đang nóng bừng. Những hình ảnh nóng bỏng, những lời thì thầm khàn đặc của anh cứ thế ùa về, khiến tim cô đập loạn nhịp.
Cửa phòng khẽ mở, Phó Cận Thần bước vào với một khay thức ăn nhẹ. Anh đã thay đồ chỉnh tề, vẫn là vẻ cao ngạo thường ngày nhưng ánh mắt nhìn cô lại chứa đựng sự dịu dàng có thể làm tan chảy vạn vật.
"Dậy rồi sao?" Anh đặt khay lên bàn, ngồi xuống cạnh giường và kéo chăn ra khỏi mặt cô.
Giai Ngôn không dám nhìn thẳng vào anh, lí nhí: "Anh... sao anh không gọi em?"
Cận Thần khẽ cười, bàn tay to lớn xoa nhẹ đầu cô, rồi trượt xuống mơn trớn gò má hồng hào. "Thấy em ngủ ngon quá, anh không nỡ. Đêm qua... em vất vả rồi."
Câu nói đầy ẩn ý của anh khiến Giai Ngôn chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống. Anh cúi người, đặt một nụ hôn sâu lên trán cô, giọng điệu mang theo sự sủng ái vô bờ: "Ăn chút cháo đi, rồi anh đưa em đi mua thuốc. Anh xin lỗi, đêm qua là anh quá nôn nóng, không kiềm chế được."
Giai Ngôn lắc đầu, vòng tay ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào ngực anh. Cô không trách anh, vì chính cô cũng đã tình nguyện chìm đắm trong sự nồng nhiệt đó.
"Anh Cận Thần, vậy bây giờ chúng ta là gì của nhau?" Cô hỏi, giọng run run vì hồi hộp.
Phó Cận Thần siết chặt vòng tay, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, khẳng định chắc nịch: "Em là vợ tương lai của anh. Là người phụ nữ duy nhất của đời anh. Đừng bao giờ hỏi câu đó nữa, Ngôn Ngôn."
Sự xác nhận của anh như một liều thuốc an thần, giúp Giai Ngôn hoàn toàn tin tưởng vào con đường đầy mật ngọt nhưng cũng không ít chông gai phía trước.