Sáng thứ Hai, Linh Chi vẫn như thường lệ – vừa vặn bước vào quán cà phê nhỏ gần nhà, tay cầm cốc latte còn bốc khói. Mùi cà phê thơm lừng hoà với ánh nắng chiếu xiên qua cửa kính, khiến cô cảm thấy ngày mới thật dễ chịu.
“Lại đúng giờ rồi đấy, Linh Chi.” Một giọng trầm quen thuộc vang lên. Linh Chi quay lại, nụ cười tự nhiên nở trên môi. Minh Hạo – bạn thân từ đại học, đứng đó với chiếc ba lô trông vừa bừa bộn vừa cực kì phong cách, như mọi khi.
“Ôi, hóa ra tôi vẫn đúng giờ hơn cậu nhỉ,” Linh Chi đáp, giọng vừa chọc vừa thật lòng. Minh Hạo nhún vai, nụ cười nửa miệng thường thấy: kiểu cười khiến Linh Chi vừa ức chế vừa muốn cười theo.
Họ ngồi xuống bàn quen thuộc, cạnh cửa sổ. Bàn này đã chứng kiến đủ mọi trò hề, những buổi tâm sự nửa đêm, cả những lần giận nhau vu vơ mà rồi lại cười ha hả. Linh Chi thầm nghĩ, thật may mắn khi trong đời có một người hiểu mình đến vậy, một người mà ngay cả khi giận nhau cũng không thể giận lâu.
“Cậu biết không,” Minh Hạo mở đầu câu chuyện như không có gì quan trọng, “dự án ảnh cuối tuần trước của tớ bất ngờ viral trên mạng.”
Linh Chi nheo mắt, nụ cười hơi mờ đi. “Viral à? Như kiểu… ai cũng biết đến cậu luôn ấy hả?” Cô vừa nói vừa cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng có chút chộn rộn kỳ lạ.
Minh Hạo cười ranh mãnh: “Ừ, đúng vậy. Ai cũng khen tớ tài năng, sáng tạo, đẹp trai, hài hước… à nhầm, tài năng trước đã.”
Linh Chi giả vờ lườm, nhưng thực ra trong lòng cô vừa tự hào vừa lo lắng. Lo lắng vì Minh Hạo nổi tiếng đồng nghĩa với việc thời gian dành cho cô sẽ ít đi, và ai mà biết, có thể sẽ có người khác chen vào mối quan hệ này.
“Được rồi, được rồi, cậu nổi tiếng rồi, tớ xin cúi đầu bái phục,” Linh Chi nói, pha chút châm chọc. Minh Hạo cười, cúi xuống ăn một ngụm cà phê như thể khoe khoang chiến tích.
Nhưng rồi họ lại nhanh chóng chuyển sang những chủ đề quen thuộc: những trò nhí nhố trong lớp học đại học, những buổi đi chơi trễ nải, cả những lần thất tình dở khóc dở cười. Linh Chi luôn là người kể chuyện dí dỏm, còn Minh Hạo thì vừa nghe vừa phá lên cười, nhiều khi xen vào vài câu trêu chọc khiến cô đỏ mặt.
“Nhưng mà,” Minh Hạo đột nhiên nghiêm túc, “cậu biết không, tớ hơi lo. Giờ tớ bận quá, chắc ít có thời gian tụ tập như trước.”
Linh Chi gật đầu, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô biết điều đó sẽ đến sớm hay muộn, nhưng nghe Minh Hạo nói ra vẫn thấy một cảm giác trống vắng nhẹ nhàng. “Ừ, tớ hiểu. Nhưng dù sao, vẫn còn cậu ở đây, đúng không?”
Minh Hạo mỉm cười, gật đầu. “Dĩ nhiên rồi. Bạn thân mà, đúng không?”
Họ cười, và trong giây lát, mọi lo lắng, khoảng cách dường như biến mất. Chỉ còn hai người, một buổi sáng bình thường, và mùi cà phê lan tỏa trong không gian ấm áp.
Nhưng Linh Chi không hề biết rằng, chỉ vài tuần tới thôi, cuộc sống của họ sẽ bắt đầu thay đổi. Viral trên mạng chưa phải là vấn đề lớn nhất – mà là cảm xúc giữa họ, thứ mà họ luôn coi là hiển nhiên, sẽ bị thử thách bởi những người thứ ba, hiểu lầm và khoảng cách chưa từng có.
Còn bây giờ, cô vẫn cười, vẫn trêu Minh Hạo, vẫn tận hưởng từng khoảnh khắc bình dị mà lâu nay tưởng chừng chẳng bao giờ trân trọng đủ. Và Minh Hạo, như mọi khi, chỉ nhìn cô, ánh mắt vừa rộn ràng vừa tràn đầy sự quen thuộc – như thể anh biết, một điều gì đó sắp thay đổi, nhưng chưa biết là tốt hay xấu.