MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Nhau Mãi MãiChương 6: Khoảng cách lớn hơn

Bên Nhau Mãi Mãi

Chương 6: Khoảng cách lớn hơn

980 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, Linh Chi thức dậy với cảm giác trống rỗng lạ thường. Ánh nắng len lỏi qua rèm cửa, chiếu sáng căn phòng nhỏ, nhưng lòng cô lại lạnh lẽo đến lạ. Minh Hạo bận rộn với những dự án, cuộc họp kéo dài, và những buổi chụp quan trọng. Cô biết rằng khoảng cách giữa họ đang ngày càng rõ rệt. Cô tự nhủ: “Không sao, chỉ là tuần bận rộn thôi mà, mình sẽ giữ bình tĩnh.” Nhưng khi điện thoại im lặng suốt buổi sáng, cảm giác thiếu vắng trong lòng cô cứ lớn dần.

Linh Chi chuẩn bị đi làm, cầm ly cà phê trong tay và nhìn ra đường phố tấp nập. Cô nhớ những buổi sáng trước đây, khi Minh Hạo vẫn luôn có thời gian đi cùng cô, cùng nhau trò chuyện, cười đùa và thưởng thức hương cà phê. Giờ đây, chỉ còn một mình cô giữa dòng người hối hả. Cô thở dài, cố tập trung vào công việc biên tập, nhưng tâm trí liên tục nghĩ về anh.

Mỗi lần nhìn thấy những bức ảnh Minh Hạo đăng trên mạng, nụ cười rạng rỡ bên Ngọc Anh, tim cô lại nhói lên. “Chỉ là công việc thôi… nhưng sao lại khó chịu đến vậy?” Linh Chi tự hỏi. Khoảng cách không chỉ là về thời gian, mà còn là khoảng cách cảm xúc. Cô nhận ra, mỗi khi Minh Hạo vắng mặt, cô cảm thấy trống vắng và thiếu thốn một thứ gì đó không thể gọi tên.

Đêm hôm đó, sau một ngày dài, Linh Chi ngồi trước máy tính, tay vẫn gõ lướt qua các bài viết, nhưng tâm trí cô cứ lang thang về Minh Hạo. Điện thoại rung lên, là cuộc gọi từ anh. Giọng Minh Hạo vang lên qua loa, vừa mệt mỏi vừa ấm áp: “Xin lỗi, hôm nay tớ bận quá, không nhắn tin hay gọi trước được.”

Linh Chi khẽ cười, cảm giác ấm áp lấn át một phần cô đơn: “Không sao, chỉ là… tớ nhớ cậu thôi.” Minh Hạo im lặng một lúc, rồi thở dài: “Tớ cũng nhớ cậu… nhiều lắm. Chỉ là bận rộn, nhưng tớ không muốn cậu thấy tớ thiếu quan tâm.” Cuộc gọi kết thúc, Linh Chi đặt điện thoại xuống, cảm giác vừa ấm áp vừa trống vắng. Cô biết rằng, dù Minh Hạo bận rộn, anh vẫn luôn quan tâm, nhưng khoảng cách này khiến cảm xúc của cô trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.

Cuối tuần, Minh Hạo sắp xếp một buổi hẹn với Linh Chi – lần đầu tiên sau nhiều ngày bận rộn. Họ hẹn tại quán cà phê quen thuộc, ánh đèn vàng chiếu lên bức tường màu kem ấm áp. Khi Linh Chi bước vào, Minh Hạo đứng dậy, nở nụ cười rạng rỡ: “Cuối cùng cũng gặp cậu rồi. Cậu có khỏe không?”

Linh Chi gật đầu, giọng hơi run: “Ừ… tớ ổn. Chỉ là… nhớ cậu.” Họ ngồi xuống, trò chuyện về công việc, bạn bè, và những kỷ niệm vui từ đại học. Nhưng Linh Chi vẫn cảm nhận rõ rệt khoảng cách giữa họ. Minh Hạo cố gắng trấn an cô, nhưng nỗi trống vắng trong lòng Linh Chi không thể xóa nhòa chỉ bằng vài câu nói.

Sau buổi hẹn, cô đi bộ một mình về nhà, trời tối, không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng bước chân và vài chiếc xe lướt qua. Linh Chi nhận ra rằng khoảng cách này không chỉ là về thời gian, mà còn là cảm xúc. Cô bắt đầu thừa nhận rằng mình không chỉ coi Minh Hạo là bạn thân, mà tình cảm cô dành cho anh đã sâu sắc hơn thế, vượt ra ngoài giới hạn tình bạn.

Buổi chiều hôm sau, trên đường về, cơn mưa bất ngờ ập đến. Linh Chi chưa kịp che ô, toàn thân ướt sũng. Trong khoảnh khắc ấy, Minh Hạo xuất hiện từ phía sau, giơ tay che ô: “Trời mưa rồi! Nhanh lên, vào đây đi.” Anh kéo cô vào một quán cà phê gần đó, nơi ánh đèn vàng chiếu sáng, bầu không khí ấm áp.

Linh Chi ngạc nhiên: “Cậu đến đây sao?” Minh Hạo mỉm cười, giọng ấm áp: “Tớ lo cho cậu mà, không muốn cậu bị ướt hay cảm lạnh.” Khoảnh khắc ấy khiến Linh Chi rung động, cảm nhận tình cảm chân thành từ anh. Dù khoảng cách và bận rộn, Minh Hạo vẫn luôn để ý đến cô.

Họ ngồi đối diện nhau, trò chuyện về những dự án, những kỷ niệm vui, nhưng lần này, cảm xúc xen lẫn bối rối và ngọt ngào. Linh Chi nhận ra rằng, chính những khoảnh khắc nhỏ bé, hiếm hoi nhưng chân thành này, làm cô cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Trái tim cô nhận ra giá trị thực sự của Minh Hạo – người bạn thân, người yêu tiềm năng và là người mà cô muốn giữ bên cạnh mình.

Khi trời tối, cơn mưa đã tạnh, Minh Hạo nắm tay Linh Chi bước ra khỏi quán cà phê, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm: “Dù khoảng cách có lớn, dù bận rộn, tớ sẽ luôn ở bên cậu. Cậu tin tớ chứ?” Linh Chi gật đầu, cảm giác ấm áp lan tỏa: “Ừ… tớ tin cậu.”

Cô nhận ra rằng khoảng cách lớn hơn không phải là mối đe dọa mà là cơ hội để cô thừa nhận cảm xúc của mình. Dù Minh Hạo bận rộn, dù người thứ ba xuất hiện, tình cảm chân thật và tình bạn lâu năm đang dần chuyển mình thành một mối tình sâu sắc, vừa ngọt ngào vừa chân thật. Linh Chi biết rằng, thử thách này chỉ mới bắt đầu, nhưng trái tim cô đã sẵn sàng để đối diện và thừa nhận tình yêu.