MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Nhau Mãi MãiChương 8: Sóng gió bất ngờ

Bên Nhau Mãi Mãi

Chương 8: Sóng gió bất ngờ

1,318 từ · ~7 phút đọc

Một tuần mới bắt đầu, nhưng với Linh Chi, cảm giác bình yên dường như chỉ là tạm bợ. Minh Hạo bận rộn với dự án mới – một buổi chụp quảng cáo kéo dài nhiều ngày, cùng với một hợp đồng hợp tác quan trọng từ nước ngoài. Anh phải di chuyển liên tục giữa các studio, buổi họp, và còn hàng loạt email cần xử lý. Khoảng cách giữa họ bắt đầu xuất hiện trở lại, nhưng lần này, Linh Chi không cảm thấy bất lực như trước. Cô đã thừa nhận tình cảm của mình, biết rằng Minh Hạo cũng yêu cô. Nhưng thử thách lần này lớn hơn – không chỉ về cảm xúc mà còn về sự xuất hiện của những yếu tố bên ngoài.

Sáng hôm đó, Linh Chi ngồi trong quán cà phê quen thuộc, tay cầm ly cà phê nóng, ánh mắt lơ đãng nhìn ra đường phố tấp nập. Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ Minh Hạo:

“Sáng nay bận họp, chiều tớ sẽ gọi cậu. Nhớ cậu nhé.”

Cô mỉm cười, tim ấm áp, nhưng không khỏi lo lắng. Cô biết rằng khi anh quá bận, không tránh khỏi những tình huống khiến cô cảm thấy thiếu vắng hoặc ghen tuông. Cô thở dài, tự nhủ: “Lần này mình phải bình tĩnh, đừng để cảm xúc chi phối.”

Chiều hôm đó, Minh Hạo gọi điện. Giọng anh vang lên qua điện thoại, vừa mệt mỏi vừa tràn đầy sự quan tâm: “Xin lỗi, hôm nay tớ họp quá nhiều. Cậu có ổn không?”

Linh Chi cười nhẹ, giọng dịu dàng: “Ổn mà… chỉ là nhớ cậu thôi.” Minh Hạo im lặng một lúc, rồi thở dài: “Tớ cũng nhớ cậu… nhiều lắm. Nhưng hôm nay có một chuyện tớ muốn nói với cậu trước.”

Linh Chi nhíu mày, cảm giác lo lắng len lỏi. “Chuyện gì vậy?”

Minh Hạo hít sâu, giọng trầm: “Ngọc Anh… cô ấy sẽ đi cùng tớ trong một số buổi chụp quan trọng. Không phải vì cậu không đủ quan trọng, mà vì cô ấy là trợ lý chính trong dự án này. Tớ chỉ muốn cậu biết trước, để không bất ngờ và hiểu rằng tớ vẫn ưu tiên cậu.”

Linh Chi im lặng một lúc. Trái tim cô nhói lên, cảm giác ghen tuông thoáng qua, nhưng cô nhắc nhở bản thân: “Đây là công việc, Minh Hạo yêu mình, mình phải tin cậu.” Cô khẽ gật đầu: “Ừ… tớ hiểu. Cậu cứ làm việc đi, tớ tin cậu.”

Minh Hạo thở phào nhẹ nhõm, giọng dịu dàng: “Cảm ơn cậu. Tớ hứa, sẽ không để cậu cảm thấy thiếu vắng hay bị bỏ rơi.”

Những ngày tiếp theo là chuỗi ngày bận rộn. Minh Hạo di chuyển giữa các studio, buổi chụp kéo dài, còn Linh Chi phải hoàn thành những dự án biên tập quan trọng. Họ vẫn giữ liên lạc, nhưng những tin nhắn trở nên ngắn gọn, giọng nói qua điện thoại nhanh chóng, vì Minh Hạo phải tập trung vào công việc. Linh Chi cảm nhận rõ khoảng cách trở lại, nhưng lần này cô không sợ. Cô đã sẵn sàng đối diện với những cảm xúc khó chịu, biết rằng tình yêu này cần kiên nhẫn.

Một buổi tối, Minh Hạo gọi điện từ khách sạn, giọng mệt mỏi: “Cậu có ổn không? Hôm nay buổi chụp kéo dài hơn dự kiến.” Linh Chi mỉm cười, giọng ấm áp: “Ừ… tớ ổn mà. Cậu cứ làm việc đi, tớ biết cậu đang bận.” Minh Hạo thở dài, giọng trầm: “Tớ chỉ lo cậu cảm thấy thiếu vắng. Cậu có ghen không?” Linh Chi cười khẽ, giọng run run: “Không đâu… chỉ là… nhớ cậu thôi.”

Nhưng hôm sau, khi Linh Chi đến studio để thăm Minh Hạo, cô nhìn thấy cảnh tượng mà tim cô nhói lên – Ngọc Anh đang đứng cạnh Minh Hạo, cúi xuống chỉnh áo cho anh, ánh mắt thân thiết và nụ cười quá rạng rỡ. Linh Chi cảm thấy lòng mình trống rỗng, cảm giác ghen tuông không thể giấu được.

Minh Hạo nhìn thấy Linh Chi bước vào, vội vàng giơ tay: “Linh Chi… đừng hiểu lầm, tớ chỉ đang giúp Ngọc Anh trong công việc thôi.” Linh Chi thở dài, cố gắng bình tĩnh: “Tớ biết… nhưng tớ không thể tránh cảm giác khó chịu.”

Minh Hạo tiến đến, nắm tay cô: “Tớ xin lỗi. Tớ sẽ làm mọi cách để cậu không cảm thấy như vậy. Cậu là người quan trọng nhất với tớ, Linh Chi.” Cô nhìn vào mắt anh, thấy sự chân thành và lo lắng, cảm giác nhói lòng dịu lại phần nào.

Buổi tối, khi trở về, Linh Chi ngồi một mình trong phòng, cảm giác trống vắng xen lẫn hạnh phúc. Cô nhận ra rằng tình yêu không phải lúc nào cũng hoàn hảo, luôn có những khoảng cách, những thử thách xuất hiện từ công việc, từ người khác hay từ chính cảm xúc bản thân. Điều quan trọng là biết tin tưởng, thừa nhận cảm xúc và đối diện với những khó khăn cùng nhau.

Một ngày khác, Minh Hạo dẫn Linh Chi đến một quán cà phê nhỏ gần bờ sông. Anh mua kem, nắm tay cô đi dạo, ánh nắng chiều chiếu qua tán cây, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Minh Hạo nhìn vào mắt cô: “Cậu biết không, tớ thích nhìn cậu cười như vậy. Nó khiến mọi thứ đều trở nên tốt đẹp.” Linh Chi đỏ mặt, tim đập nhanh, nhưng nở nụ cười hạnh phúc: “Tớ… cũng vậy. Nhìn cậu quan tâm, tớ thấy an toàn và hạnh phúc.”

Trong những ngày tiếp theo, họ cùng nhau vượt qua những thử thách: Minh Hạo bận rộn nhưng vẫn nhắn tin, gọi điện hỏi thăm, còn Linh Chi học cách kiềm chế cảm xúc ghen tuông, tin tưởng tình yêu của anh. Những buổi tối dạo công viên, cùng nhau nấu ăn, cùng trò chuyện về những chuyện nhỏ nhặt, trở thành những kỷ niệm quý giá, làm cả hai nhận ra rằng, dù có sóng gió, tình yêu chân thành vẫn luôn bền chặt.

Một buổi tối mưa bất ngờ, Linh Chi trở về nhà sau buổi làm việc. Minh Hạo đã có mặt trước cửa, che ô cho cô, ánh mắt tràn đầy lo lắng: “Trời mưa rồi, sao cậu không nhắn tin cho tớ?” Linh Chi cười, đôi mắt rưng rưng: “Tớ… không muốn làm phiền cậu.” Minh Hạo kéo cô vào vòng tay: “Cậu không bao giờ làm phiền tớ cả. Tớ muốn ở bên cậu bất cứ khi nào cậu cần.”

Khoảnh khắc ấy, Linh Chi nhận ra rằng thử thách lớn nhất không phải là khoảng cách hay người thứ ba, mà là tình cảm chân thật giữa họ. Khi họ cùng nhau vượt qua, tình yêu càng trở nên bền chặt, ngọt ngào và chân thành.

Dù Minh Hạo còn bận rộn, dù xuất hiện những yếu tố bên ngoài, Linh Chi biết rằng trái tim anh vẫn thuộc về cô. Và cô cũng hiểu rằng tình yêu không phải lúc nào cũng êm đềm, nhưng nếu có sự chân thành, niềm tin và kiên nhẫn, mọi khoảng cách đều có thể vượt qua.

Buổi tối cuối tuần, họ ngồi bên bờ hồ, ánh trăng soi rọi mặt nước lấp lánh. Minh Hạo nắm tay Linh Chi, giọng trầm ấm: “Cậu là người quan trọng nhất với tớ. Dù có bất cứ thử thách nào, tớ sẽ không để cậu bị tổn thương.” Linh Chi khẽ mỉm cười: “Ừ… tớ biết. Và tớ cũng sẽ học cách tin tưởng vào tình cảm của chúng ta.”

Khoảng cách, sóng gió và những thử thách chỉ mới bắt đầu, nhưng trái tim họ đã sẵn sàng bước cùng nhau, từ tình bạn thân lâu năm đến tình yêu ngọt ngào, chân thành, và bền chặt.